Tôi dành một tuần để tổng hợp tất cả hành vi của La San sau khi ra tù: video giám sát về việc theo dõi, quấy rối, đe dọa; ảnh chụp màn hình các bài đăng bịa đặt trên mạng với địa chỉ IP x/ác định là của cô ta; video giám sát vụ tạt sơn; và đoạn ghi âm những lời cô ta nói với mẹ tôi.
Sau đó, tôi viết một bài văn dài, đăng công khai dưới tên thật trên mạng.
Tiêu đề là: "Bạn thân của tôi vì muốn trả tiền mừng cưới mà b/án tôi cho người anh họ b/ệnh nặng — ba năm sau cô ta ra tù b/áo th/ù, tôi chọn cách không im lặng nữa".
Trong bài viết, tôi kể lại toàn bộ quá trình một cách chân thực: cô ta kết hôn tôi mừng 10 ngàn, cô ta cứ canh cánh trong lòng; cô ta âm mưu ép tôi gả cho người b/ệnh nặng, đưa tôi 100 ngàn tiền âm phủ; tôi bị giam giữ trái phép ba ngày, cuối cùng báo cảnh sát và cô ta bị kết án; cũng như sự b/áo th/ù đi/ên cuồ/ng của cô ta đối với tôi và gia đình sau khi ra tù.
Tôi đính kèm bản án, bản sao nhật ký, đường link video giám sát và các file ghi âm.
Chỉ sau một đêm, lượt chia sẻ đã lên tới hơn một triệu.
Cư dân mạng bùng n/ổ:
"Người phụ nữ này là á/c q/uỷ à? Bạn thân mừng 10 ngàn mà cũng để bụng, còn dàn dựng ép người ta đi xung hỷ?"
"Tự chọn sai chồng rồi quay sang trách bạn sống tốt hơn mình?"
"Ra tù rồi còn b/áo th/ù mẹ người ta, làm bà cụ tức đến mức phải vào ICU? Đúng là không bằng súc vật."
"Kiên quyết yêu cầu cảnh sát can thiệp lại!"
Dư luận hoàn toàn xoay chiều.
Số điện thoại của La San bị lộ, vô số người gọi đến ch/ửi bới cô ta.
Nơi cô ta ở bị cư dân mạng vây kín.
Cô ta không tìm được việc làm, đi đến đâu cũng bị nhận ra, bị chỉ trỏ.
Cô ta cố gắng đăng bài phản bác, nhưng mỗi bài viết đều bị cư dân mạng vạch trần sơ hở, châm chọc không còn chỗ dung thân.
Một tuần sau, La San biến mất.
Không ai biết cô ta đã đi đâu.
Có người nói cô ta về quê.
Có người nói cô ta đi về phía Nam.
Cũng có người nói, tinh thần cô ta có vấn đề, đã vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Tôi không biết.
Tôi cũng chẳng quan tâm.
Bởi vì cô ta đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi.
Một năm sau.
Tôi được thăng chức.
Trở thành người phụ trách bộ phận giám định dấu vết của đội điều tra hình sự.
Công việc ngày càng bận rộn, nhưng tôi cảm thấy rất hạnh phúc.
Khi nghỉ phép, tôi đi du lịch biển.
Gặp Lâm Tiềm.
Cậu ấy cũng đang đi nghỉ.
Chúng tôi ngồi trên bãi cát, vừa thổi gió biển vừa trò chuyện.
"Chị Hân, chị vẫn không định kết hôn sao?"
Tôi mỉm cười.
"Không kết. Một mình thế này khá ổn."
Cậu ấy im lặng một lúc rồi nói:
"Vậy... nếu chỉ là hẹn hò thì sao?"
Tôi quay đầu nhìn cậu ấy.
Dưới ánh hoàng hôn, mặt cậu ấy hơi đỏ.
"Lâm Tiềm, cậu biết tình trạng của tôi mà. Tôi đã c/ắt bỏ một bên ng/ực. Hơn nữa tôi không định sinh con. Chủ nghĩa không kết hôn. Cậu chắc chắn chứ?"
Cậu ấy nhìn tôi một cách nghiêm túc:
"Em biết. Em biết hết. Em thích chị không phải vì chị có trọn vẹn hay không, cũng không phải vì chị có thể sinh con hay không. Là vì chị chính là chị."
Tôi mỉm cười.
"Được thôi. Hẹn hò thì được. Còn kết hôn thì miễn bàn."
Cậu ấy cũng cười: "Chốt."
Sau đó, chúng tôi ở bên nhau.
Không đám cưới, không nhẫn, không những nghi thức thế tục đó.
Chỉ là hai người, sống những ngày tháng bình dị.
Cậu ấy không bao giờ ép tôi kết hôn.
Tôi cũng không bao giờ cảm thấy thiếu sót.
Bởi vì tôi biết —
Trong cuộc đời này, người bạn đồng hành trung thành nhất, mãi mãi là chính bản thân mình.
Chỉ có chính mình, mới có thể tự tạo ra một bầu trời tự do.