“Anh có thể đừng tính toán như vậy được không, chỉ là một cái mô hình hỏng, anh ta lấy thì cứ lấy.”

Tôi nhìn theo ánh mắt của hắn, giơ cổ tay lên: “Anh nhìn cái gì mà nhìn, đây chẳng qua chỉ là một chiếc đồng hồ thôi sao? Anh cần phải phản ứng thái quá thế à?”

“Đó là quà em tặng anh nhân kỷ niệm một năm yêu nhau!” Lục Kính gần như rít lên qua kẽ răng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn: “Còn cái đồng hồ này nữa…”

“Được rồi được rồi,” tôi ngắt lời hắn, đưa tay định tháo dây đồng hồ: “Nếu anh không vui thì bây giờ em tháo ra, lần sau đi chơi với anh Cảnh Minh thì đeo tiếp, được chưa? Đừng có nhỏ nhen thế.”

“Anh nhỏ nhen?!” Lục Kính tức đến mức r/un r/ẩy, nhìn tôi như thể lần đầu tiên quen biết vậy.

Nhìn gương mặt đang nghẹn đỏ vì tức của hắn, tôi quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa một cái “rầm” thật mạnh.

Ngược tra kiểu này, đúng là nằm trong tầm tay. Không ngờ đời này dù không có “của quý”, tôi vẫn có thể trải nghiệm được cảm giác của một gã tra nam.

Cảm ơn tổ quốc, cảm ơn Đảng, tôi đúng là đã bắt kịp thời đại rồi.

Nhưng nam chính trong mấy cuốn truyện ngược này đúng là khó hiểu thật, cứ nhất định phải bày ra cái màn “truy thê hỏa táng tràng” (theo đuổi vợ trong đ/au khổ), thật nực cười.

Lúc xảy ra chuyện, hắn keo kiệt chẳng thèm lên tiếng bảo vệ. Đến khi chia tay rồi, hắn lại phung phí tất cả sự đi/ên cuồ/ng. Anh nói xem hắn yêu ai? Thực ra hắn chẳng yêu ai cả. Hắn chỉ yêu cái sự hối h/ận muộn màng, vô giá trị của chính mình mà thôi.

Vậy mà vẫn có kẻ rơi lệ vì thứ tình cảm giả tạo ấy. Chẳng biết rằng kiểu yêu này còn chí mạng hơn cả h/ận th/ù.

Cũng may là tôi đã trói buộc với hệ thống ngược tra, nếu không ngày nào cũng phải đối mặt với loại người ng/u ngốc này, không bị chọc tức ch*t thì cũng bị làm cho đi/ên mất.

Đã hắn giỏi dùng tiêu chuẩn kép với tôi, vậy thì hãy để hắn tự nếm trải cái quy tắc do chính mình đặt ra đi. Tại sao tôi phải dùng sự hànhz hạz bản thân để đổi lấy sự thương hại của hắn? Loại chuyện ng/u ngốc “địch tổn hại tám trăm, mình tự tổn hại một nghìn” này, ai thích làm thì làm.

Quy tắc sinh tồn của tôi rất đơn giản: Giữ sự dịu dàng cho chính mình, để sự đi/ên rồ cho thế giới.

Đã hắn tinh thông binh pháp tra nam, thì đừng trách tôi giành lấy thế thượng phong về đạo đức.

Hệ thống: 【Thao tác đủ gắt đấy.】

Tôi: 【Cơ bản thôi, đừng khen.】

Đọc truyện ngược nhiều rồi, mấy cái trò này tôi làm như cơm bữa. Khóe miệng tôi nhếch lên đầy khoái chí, nhìn vào bảng tiến độ. Chỉ trong một đêm mà tiến độ đã đạt đến 23%, chắc là KPI tháng này của tôi sẽ đứng nhất rồi.

Tôi trở về phòng, thong thả đắp một miếng mặt nạ rồi ngủ một mạch đến sáng, không mộng mị gì.

Khi sảng khoái bước ra khỏi phòng, một mùi th/uốc lá nồng nặc xộc vào mũi. Trong phòng khách khói bay m/ù mịt, gạt tàn th/uốc trước mặt Lục Kính đã đầy ắp những mẩu th/uốc.

Thấy tôi ra, hắn lập tức dập tắt điếu th/uốc trong tay, rồi nhìn về phía phong bì trên bàn trà.

Hệ thống hét lên: 【Bảo bối, báo động! Trong nguyên tác, đây chính là tình tiết then chốt mà Lâm Vãn Vãn dùng để h/ãm h/ại nguyên chủ tại buổi tiệc này!】

Lục Kính mấp máy môi: “Noãn Noãn, tối nay em có thể…”

Hệ thống gào thét: 【Vãi thật, không lẽ hắn muốn cô đi cùng hắn? Cốt truyện hỏng bét rồi thì làm sao?】

Tôi giơ tay lên, dứt khoát ngắt lời hắn. Tôi bước đến trước mặt, nhìn hắn từ trên xuống dưới, lấy tay quạt quạt trước mũi, rồi thở dài một tiếng thật mạnh.

“Lục Kính,” giọng tôi đầy vẻ thất vọng: “Anh nhìn lại anh xem, trông giống cái dạng gì thế này? Một thằng đàn ông trưởng thành, có thể đ/ộc lập một chút được không?”

Lục Kính sững sờ, bàn tay cầm phong bì cứng đờ giữa không trung, rõ ràng là không theo kịp nhịp độ của tôi.

Tôi tiếp tục “tấn công”, tốc độ nói nhanh hơn: “Dạo này anh có phải quá bám người rồi không? Đến cả một chút không gian riêng cũng không có à? Hay là…”

Tôi cố tình dừng lại một chút, ghé sát vào hắn: “Tối qua anh nghe lén được hôm nay Phó Cảnh Minh hẹn tôi đi chơi, nên bây giờ cũng muốn tìm cớ quấn lấy tôi, nhất định phải đi cùng tôi?”

Tôi cười khẩy, lắc đầu, sự kh/inh bỉ trong giọng điệu không hề che giấu: “Lục Kính, anh có ấu trĩ không cơ chứ? Dùng loại th/ủ đo/ạn này, thật sự rất mất giá.”

Nhìn gương mặt xám xịt và ánh mắt khó tin của hắn, tôi giơ tay vỗ vỗ lên vai hắn: “Nghe tôi một lời khuyên, rảnh rỗi thì lo nâng cao bản thân đi, đừng suốt ngày đặt tâm trí vào việc theo dõi bạn gái. Đàn ông, vẫn là nên có chút sự nghiệp và tầm nhìn.”

Nói xong, tôi không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để lên tiếng, dứt khoát quay người bỏ đi. Cái căn phòng đầy mùi khói bụi này đúng là không thể ở lâu.

Buổi tối, khi tôi và Phó Cảnh Minh cùng nhau đến cửa sảnh tiệc, vừa vặn thấy Lục Kính và Lâm Vãn Vãn cũng vừa bước xuống từ một chiếc xe khác. Lâm Vãn Vãn đang thân mật định khoác tay Lục Kính.

Đến lượt tôi lên sàn rồi.

Tôi lập tức hất tay Phó Cảnh Minh ra, mặc kệ hệ thống gào thét “Bảo bối cô định làm gì?!”, tôi sải bước lao tới, trong ánh mắt kinh ngạc của Lục Kính, tôi túm ch/ặt lấy cánh tay hắn.

Giây tiếp theo — “Chát!”

Một cái t/át vang dội, giáng thẳng vào mặt Lục Kính. Mặt gã chó này đúng là dày thật, tôi dùng hết mười phần sức lực, đá/nh đến mức lòng bàn tay mình cũng tê dại.

Cái t/át này khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Lục Kính ôm mặt, bàng hoàng nhìn tôi. Lâm Vãn Vãn thì sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Tôi không cho bất cứ ai cơ hội phản ứng, dùng hết sức bình sinh, trưng ra vẻ mặt phẫn nộ, tủi thân và khó tin nhất, giọng nói cao vút để đảm bảo tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy:

“Lục Kính! Anh còn có phải là đàn ông không hả?! Một thằng đàn ông to x/ác, sao tâm địa lại có thể bẩn thỉu, hạ đẳng đến thế này!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giang Vân Tình, Hứa Trầm Chu

Chương 19
Giới thiệu: Giang Vân Tình cứ ngỡ mình đã giấu kín rất kỹ — suốt ba năm trời, mỗi lá thư tình Hứa Trầm Chu viết, cô đều lén mở ra rồi dán lại, nhưng chưa bao giờ dám hồi âm. Cho đến khi cậu nhét lá thư cuối cùng vào ngăn bàn cô, bên trong chỉ vỏn vẹn dòng chữ: "Tớ không thích cậu nữa". Cô không hề hay biết, những lá thư ấy chính là liều thuốc duy nhất giúp cô vượt qua căn bệnh trầm cảm nặng nề cùng những tổn thương gia đình. Trước ngày thi đại học, thẻ dự thi bị xé nát, cô bị ép phải gả cho người anh họ từng làm hại mình, cô đã nhảy xuống từ sân thượng bệnh viện... Hai năm sau, ngày khai giảng tại Đại học Hoa, cô kéo vali bước vào cổng trường, đối mặt với chàng thiếu niên mà cô đã không còn gặp lại từ lâu. Trên tay cậu vẫn nắm chặt lá thư hồi âm năm nào từng bị cô xé nát, được ghép lại từng mảnh một thành dòng chữ: "Hứa Trầm Chu, tớ thích cậu". Đây là một hành trình cứu rỗi từ tuyệt vọng đến tái sinh, xin dành tặng cho tất cả những cô gái từng bị tổn thương nhưng vẫn chọn cách sống can đảm.
0