“Dù sao cũng là cha để lộ sơ hở, việc này cũng không thể trách mẹ. Thế nhưng mẹ này, con gái nghe nói, những năm gần đây, mẹ và Hoàng thượng dường như… có qua lại?”
Hừ, hóa ra đòi công đạo cho Hoán Bích là giả, sợ tôi giành mất sự chú ý của Hoàng đế mới là thật.
Đứa con gái này của tôi, quả thực lúc nào cũng không quên tính toán cho bản thân.
“Chẳng qua là năm xưa khi vào cung thăm nương nương thì có gặp mặt một lần mà thôi.”
Chân Hoàn rũ mắt, trầm ngâm hồi lâu.
“Cũng đến giờ dùng thiện rồi, mẹ dùng bữa trong cung rồi hãy rời đi.”
Cơm nước trong cung nhạt nhẽo vô vị, nhưng chiếc bình rư/ợu trên bàn lại tinh xảo đáng yêu, miệng bình đính hai viên ngọc một đỏ một xanh, trông vô cùng đắt giá.
Chỉ là, khi rư/ợu rót vào chén, lòng tôi lạnh toát, toàn thân rùng mình.
Cái mùi đắng ngắt của hạc đỉnh hồng, thứ đã khắc sâu vào linh h/ồn tôi, xộc lên.
Kiếp trước, người rót hạc đỉnh hồng cho tôi là người đầu ấp tay gối - Chân Viễn Đạo.
Kiếp này, người rót hạc đỉnh hồng cho tôi là con gái ruột - Chân Hoàn.
Tôi đặt chén rư/ợu xuống, cố tỏ ra bi thương thở dài: “Ai, nói ra cũng là tạo hóa trêu ngươi. Năm xưa ta và cha con vợ chồng ân ái, con cái đủ đầy, ai ngờ đâu lại rơi vào nông nỗi này.”
“Mẹ đang trách móc con và cha sao?” Trong mắt Chân Hoàn lóe lên tia hàn quang.
Tôi lắc đầu, cười khổ: “Nương nương nói đùa, ta thân phận cỏn con, đâu dám trách móc Chân đại nhân và nương nương. Chỉ là thế sự vô thường, lòng người khó đoán, có những chuyện, suy cho cùng vẫn khiến người ta khó lòng buông bỏ.”
Tôi cố tình nhấn mạnh bốn chữ “lòng người khó đoán”, sắc mặt Chân Hoàn quả nhiên trầm xuống vài phần. Nó đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, phát ra tiếng kêu giòn tan.
“Mẹ có ý gì?”
Tôi lập tức quỳ sụp xuống, cố tỏ ra h/oảng s/ợ dập đầu: “Nương nương bớt gi/ận, thảo dân lỡ lời, xin nương nương tha tội!”
Tôi “vô tình” làm đổ bình rư/ợu, rư/ợu tràn ra đầy đất, chén rư/ợu lăn lóc dưới sàn phát ra tiếng kêu lanh lảnh, càng làm nổi bật vẻ r/un r/ẩy đáng thương của tôi.
Chân Hoàn gi/ận dữ, đang định mở miệng quát m/ắng thì một giọng nói sắc lẹm từ ngoài điện truyền vào: “Quý phi nương nương, Hoàng thượng triệu kiến Vân phu nhân.”
Tôi cười lạnh trong lòng, Hoàng đế đến đúng lúc thật. Tôi chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại y phục, mỉm cười với Chân Hoàn: “Nương nương, thảo dân xin cáo lui trước.”
Tôi theo thái giám đến Ngự thư phòng, Hoàng đế đang ngồi trên ngai vàng phê duyệt tấu chương. Thấy tôi vào, ông đặt bút son xuống.
“Vân phu nhân không cần đa lễ, ban tọa.”
Từ khi biết tôi đã hòa ly với Chân Viễn Đạo, ông luôn gọi tôi là Vân phu nhân.
Tôi tạ ơn rồi ngồi xuống, lén quan sát người đàn ông trước mắt. Đôi mày ông quả thực có vài phần ôn nhu, chỉ là sâu trong đáy mắt ẩn giấu vẻ mệt mỏi và cô đ/ộc không cách nào xua tan.
“Vân phu nhân đã đi thăm Quý phi rồi sao?”
“Trong nhà xảy ra biến cố, Quý phi tất nhiên trong lòng bất an.”
Nhắc đến biến cố gia đình, Hoàng đế tự nhiên nhớ đến những chuyện bê bối của Chân Viễn Đạo, trên mặt cũng lộ vẻ gi/ận dữ.
“Tên Chân Viễn Đạo đó quả thực quá đỗi đê hèn, hèn chi Vân phu nhân ngày đó lại hòa ly với hắn.”
Đột nhiên, tôi quỳ xuống hành đại lễ, giọng bình thản nói: “Hoàng thượng, dân nữ có một việc muốn bẩm báo, mong Hoàng thượng tha tội khi quân.”
Hoàng đế khẽ gật đầu, ra hiệu cho tôi tiếp tục.
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Thực ra, dân nữ trước đây luôn cố tình bắt chước Thuần Nguyên hoàng hậu.”
Sắc mặt Hoàng đế phút chốc trở nên khó coi, ông nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đầy thăm dò và nghi hoặc.
Tôi nói tiếp: “Dân nữ biết Hoàng thượng thương nhớ Thuần Nguyên hoàng hậu, nên cố tình bắt chước lời nói cử chỉ của Hoàng hậu, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của Hoàng thượng, nhận được sự che chở của người.”
“Tại sao?” Giọng Hoàng đế trầm thấp và lạnh lẽo.
“Để trả th/ù Chân Viễn Đạo.” Tôi không chút do dự thốt ra cái tên đó, giọng đầy lòng h/ận th/ù khắc cốt ghi tâm. “Ông ta phụ bạc tình nghĩa bao năm của dân nữ, nuôi con riêng trong phủ. Dân nữ nuốt không trôi cục tức này, nên mới muốn mượn sức mạnh của Hoàng thượng để bắt ông ta phải trả giá.”
Ngự thư phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người. Hồi lâu sau, Hoàng đế mới lên tiếng: “Vậy tại sao nàng lại tự thú? Nàng hoàn toàn có thể tiếp tục giả vờ, chẳng phải sẽ dễ đạt được mục đích hơn sao?”
Tôi cười khổ: “Người không phải cỏ cây, Hoàng thượng đối đãi chân thành với dân nữ, dân nữ đối với Hoàng thượng, tuy không dám nảy sinh ý đồ trèo cao, nhưng quả thực từ đáy lòng vô cùng kính trọng và cảm kích. Dân nữ… cũng không muốn lừa dối Hoàng thượng nữa.”
Hoàng đế hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngồi lại xuống ngai vàng. Ánh mắt ông thoáng qua cảm xúc phức tạp, có kinh ngạc, có cảm động, và… một tia vui mừng khó phát hiện.
“Trẫm… hiểu rồi.” Giọng Hoàng đế trầm khàn, “Nàng đã thực hiện giúp trẫm một giấc mơ, trẫm cũng tuyệt đối không để kẻ khác dễ dàng h/ãm h/ại nàng.”
Tôi trút được gánh nặng trong lòng, đứng dậy hành lễ: “Tạ ơn Hoàng thượng.”
Từ ngày đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Hoàng đế xảy ra thay đổi tinh tế. Chúng tôi không còn là quân thần, cũng không phải tình nhân, mà là… tri kỷ.
Ông không còn gọi tôi là Vân phu nhân nữa, mà gọi thẳng tên tôi – Vân Tân La.