"Tội danh chiếm đoạt tài sản công ty... Hứa Phán, cô thật uổng công là sinh viên ưu tú, cô làm mất hết mặt mũi của Học viện Khoa học Máy tính Đại học A chúng ta rồi!"
"Hứa Phán, cô quá cao ngạo, cô dựa vào đâu mà coi thường tôi, chỉ vì tôi đến từ thành phố nhỏ sao?"
"Hôm nay tôi đến để báo cho cô một tin vui, tôi đã cầm được căn nhà ở khu Vân Đường rồi. Tôi chỉ cần nói một câu là đợi cô ra tù sẽ kết hôn với cô, ông ngoại cô đã đồng ý sang tên căn nhà đó cho tôi trước giường b/ệnh rồi, ha ha, thật dễ lừa mà."
"Hứa Phán, còn phải cảm ơn cô nữa đấy, ha ha ha."
"Chị Hứa Phán, chị không biết đâu nhỉ, em với anh Dương đã ở bên nhau từ hồi Tết rồi, ở nhà anh Dương đấy, chúng em đã ra mắt bố mẹ rồi."
"Bác trai bác gái đều rất thích em, họ còn nói, đợi em và anh Dương kết hôn, căn nhà đó của chị sẽ làm phòng tân hôn cho chúng em đấy."
"Anh Dương đã chán chị từ lâu rồi, chị không biết đâu nhỉ, việc chị ngồi tù, chính là do chúng em giăng bẫy đấy, món quà lớn tặng chị, có thích không nào, ha ha ha."
"Á, Liễu Chân Chân, Chu Tử Dương, tôi h/ận các người!"
"Phán Phán, ông bà ngoại già rồi, không đi nổi nữa, sau này ai sẽ chăm sóc con đây..."
...
Kiếp trước, lời buộc tội của đồng nghiệp, sự lạnh lùng của thầy cô, nỗi lo âu của ông bà ngoại, cùng với bộ mặt gh/ê t/ởm của Chu Tử Dương và Liễu Chân Chân, từng cảnh một như lưỡi d/ao sắc lẹm không ngừng cứa vào lòng tôi, sự c/ăm h/ận bùng ch/áy lấp đầy lồng ng/ực.
Tôi h/ận không thể lao tới, cắn x/é từng miếng th!t của cặp đôi cẩu nam nữ này.
Nhưng bây giờ thì không được, tôi phải nhẫn nhịn.
Liễu Chân Chân giả vờ ngây thơ tiếp tục chủ đề quay thưởng, những người khác cũng hùa theo bên cạnh.
"Chị Hứa Phán, hay là chị cũng thử quay đi, nhỡ đâu trúng giải 888 tệ thì mời chúng em trà chiều nhé!"
"Đúng đấy, đúng đấy, Phán Phán chị cũng quay một cái đi, bảo Chu Tử Dương sửa hậu đài, thêm số của chúng em vào."
"Của nhà trồng được thì tội gì không hưởng, sự kiện quay thưởng nội bộ tất nhiên phải tạo điều kiện cho nhân viên trong công ty rồi, Tiểu Chu, anh mau thêm số của Phán Phán vào đi."
"Thế này không hay lắm đâu, nhỡ Tổng Vương phát hiện..."
Chu Tử Dương giả vờ khó xử nhìn tôi, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.
Tôi mở điện thoại, ngay lúc Liễu Chân Chân tưởng tôi sắp quay thưởng, tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn, chớp mắt với mọi người.
"Vận may của tôi không tốt, thôi không quay đâu."
Tôi lắc lắc điện thoại, cười nói: "Dạo này có chút tiền nhàn rỗi, trà chiều cứ để tôi mời."
Một vài đồng nghiệp trong văn phòng đều biết chuyện giải tỏa khu Vân Đường, một đồng nghiệp ở khu Vân Đường liền lên tiếng.
"Ôi chao, Tiểu Hứa giờ là tiểu phú bà rồi, không cần chút tiền lẻ này đâu."
Tôi đảo mắt nhìn quanh, dừng lại ở khuôn mặt ngượng ngùng của Liễu Chân Chân và Chu Tử Dương, hài lòng mỉm cười.
Hai người không phải yêu nhau chân thành sao? Đã tặng tôi món quà lớn như vậy, thì tôi cũng không thể không đáp lễ.
Liễu Chân Chân, không phải cô đang thiếu tài khoản kiểm thử sao?
Vậy tôi đích thân gửi cho cô, một cái không đủ thì tôi cho hai cái.
Tính ra, bố mẹ của Chu Tử Dương đang thuê nhà ở khu Vân Đường cũng sắp đến hạn đóng tiền thuê rồi.
Kiếp trước, vì chê điện nước đắt đỏ, họ dây dưa ba tháng không đóng tiền, còn đ/ập phá hỏng hết đồ đạc của chủ nhà, cãi nhau một trận kịch liệt, đêm đó liền bị chủ nhà đuổi cổ.
Cuối cùng là Chu Tử Dương tìm đến tôi, tôi và bà ngoại đã cưu mang cả gia đình này.
Kết quả là bị họ hại đến cửa nát nhà tan.
Lần này, sự kiện quay thưởng nội bộ như Vòng Quay May Mắn, sao có thể thiếu họ được.
"Sự kiện quay thưởng mừng Quốc khánh kỷ niệm 3 năm thành lập Khải Chính Công nghệ, quà tặng tiền mặt miễn phí, ngày cuối cùng của sự kiện, giải thưởng triệu đô đang chờ bạn..."
Một tấm áp phích Vòng Quay May Mắn, bên dưới là một dãy đường link quay thưởng.
Tôi gửi vào nhóm chat gia đình của tôi và Chu Tử Dương.
Bố mẹ Chu lập tức nhảy vào, hỏi tôi trong nhóm:
"Phán Phán, cái này con gửi là gì vậy, còn có giải thưởng lớn nữa à?"
"Miễn phí tặng, có thật không thế?"
Tôi biết bố mẹ Chu có thói tham lam vặt vãnh, trứng giảm giá ở siêu thị, cọng rau héo một chút cũng không bỏ, lá hơi vàng một tí cũng lén vặt đi, đợi cân xong lại lén bỏ vào túi nhà mình, túi ni lông thì mỗi lần lấy cả chục cái, giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh cũng không tha, bị nhân viên cửa hàng cảnh cáo mấy lần.
Chu Tử Dương chê họ mất mặt, bắt họ phải bỏ thói x/ấu đó.
Bố mẹ Chu cũng đã yên ổn được một thời gian.
Sự kiện quay thưởng tôi gửi trong nhóm, chắc chắn đã khơi dậy lòng tham của họ.
Thả mồi xong, chỉ chờ cá cắn câu.
Mà Chu Tử Dương, chắc chắn sẽ không để bố mẹ mình tham gia.
Quả nhiên vừa gửi xong, Chu Tử Dương liền chất vấn tôi trong nhóm.
"Hứa Phán, sao em lại gửi đồ của công ty vào đây?"
Tôi cong môi, lặng lẽ thu hồi tấm áp phích và đường link quay thưởng.
"Xin lỗi chú dì, con gửi nhầm, định gửi cho chú họ của con, không chú ý nên gửi nhầm vào đây."
Tôi lại nhắn cho Chu Tử Dương: "Chân Chân bảo anh nhờ em chuyển tiếp giúp, gửi cho chú họ đấy."
"Ý gì đây, chú họ của cô tham gia được, còn bố mẹ chúng tôi thì không à?"
Bố mẹ Chu Tử Dương ngồi không yên nữa, dưới sự truy hỏi của họ, tôi thành thật nói ra về sự kiện quay thưởng của công ty.
Bố mẹ Chu Tử Dương nghe đến giải thưởng triệu đô tiền mặt, mắt sáng rực lên.