Anh ta đưa Tô Mạn về nhà, rồi tự kê một chiếc giường xếp, canh giữ ngay trước cửa phòng b/ệnh của tôi. Giống như một con chó bị bỏ rơi.
Bác sĩ Trương đã đuổi anh ta vài lần, nhưng anh ta cứ mặt dày không chịu đi. Anh ta nói: "Tôi là chồng cũ của cô ấy, tôi có trách nhiệm chăm sóc cô ấy."
Tôi nghe xong chỉ thấy buồn cười. Chồng cũ. Phải rồi, chỉ là chồng cũ mà thôi.
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu hóa trị. Th/uốc theo đường m/áu chảy vào cơ thể, cảm giác đ/au đớn như x/é th!t lại ập đến. Tôi nôn thốc nôn tháo, mật xanh mật vàng đều trào ra hết.
Lục Nghiễn Thần lao vào, ôm tôi vào nhà vệ sinh, vỗ lưng, lau miệng cho tôi. Anh ta không chê bẩn. Nhưng tôi thì chê.
Tôi đẩy anh ta ra bằng chút sức lực cuối cùng: "Đừng chạm vào tôi."
Lục Nghiễn Thần khựng lại, tay vẫn còn cầm chiếc khăn ướt: "A Ninh, anh chỉ muốn giúp em..."
"Tôi đã nói là đừng chạm vào tôi."
Tôi nhìn hình ảnh mình trong gương, gương mặt vàng vọt, hốc mắt sâu hoắm: "Lục Nghiễn Thần, bộ dạng thâm tình này của anh, anh diễn cho ai xem vậy? Hôm qua lúc anh muốn bóp ch*t tôi, sao không nghĩ đến việc giúp tôi? Lúc ép tôi ly hôn, sao không nhớ tôi là vợ anh? Giờ biết tôi sắp ch*t rồi, liền bắt đầu đóng vai người chồng tốt sao? Anh không thấy gh/ê t/ởm à?"
Mặt Lục Nghiễn Thần lúc trắng lúc đỏ, đỏ rồi lại trắng. Anh ta cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Xin lỗi... Anh không biết... Anh thực sự không biết... Nếu anh biết em đổ b/ệnh, anh tuyệt đối sẽ không..."
"Đủ rồi."
Tôi ngắt lời anh: "Trên đời này không có chữ nếu. Lục Nghiễn Thần, anh đi đi. Để tôi được thanh thản đi hết chặng đường cuối cùng này, được không?"
Lục Nghiễn Thần không đi. Anh ta không những không đi mà còn đối xử với tôi tốt một cách quá đà. Anh ta học nấu canh, mỗi ngày đổi món mang đến cho tôi. Dù tôi không nuốt nổi miếng nào, nôn hết ra, anh ta vẫn kiên nhẫn dỗ dành tôi. Anh ta đi m/ua hoa, trang trí phòng b/ệnh thật ấm áp, xinh đẹp. Anh ta thậm chí còn lên mạng tìm đủ loại bài th/uốc dân gian, cố gắng giành gi/ật mạng sống của tôi từ tay Diêm Vương.
Những dòng bình luận trên đầu vẫn cuộn trào:
【Vô ích thôi... vô ích thôi...】
【Em ấy không ăn được gì cả... bây giờ em ấy chỉ muốn ngủ...】
【Đừng hànhz hạz em ấy nữa... hãy để em ấy được yên tĩnh ngủ một lát đi...】
【Lục Nghiễn Thần, tất cả những gì anh làm bây giờ, chỉ là để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn một chút mà thôi.】
Phải rồi. Lục Nghiễn Thần của tương lai nhìn rất thấu đáo. Lục Nghiễn Thần hiện tại, chẳng qua chỉ đang chuộc tội. Anh ta đang dùng cách này để giảm bớt mặc cảm tội lỗi trong lòng mình.
Nhưng anh ta đâu biết. Có những tổn thương là không thể bù đắp. Có những trái tim, vỡ rồi là vỡ, không thể gắn lại được nữa.
Tô Mạn cũng từng đến một lần. Cô ta xách giỏ trái cây, đứng ở cửa phòng b/ệnh, vẻ mặt rụt rè: "Chị Thẩm Ninh, nghe nói chị b/ệnh, em đến thăm chị."
Tôi thậm chí không buồn nhìn cô ta lấy một cái: "Cút."
Tô Mạn đỏ hoe mắt, quay sang nhìn Lục Nghiễn Thần: "Anh Nghiễn Thần, chị Thẩm Ninh có vẻ không chào đón em..."
Trước kia, chỉ cần cô ta lộ ra vẻ mặt này, Lục Nghiễn Thần nhất định sẽ xót xa, nhất định sẽ m/ắng tôi không biết điều. Nhưng lần này, Lục Nghiễn Thần lạnh lùng nhìn cô ta: "Đã biết không được chào đón, còn đến đây làm gì? Cút."
Tô Mạn sững sờ. Cô ta không thể tin nổi nhìn Lục Nghiễn Thần: "Anh Nghiễn Thần, anh bảo em cút? Vì người đàn bà này mà anh bảo em cút?"
Lục Nghiễn Thần không thèm để ý đến cô ta, gọi thẳng bảo vệ đuổi cô ta ra ngoài.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh. Lục Nghiễn Thần ngồi xuống bên giường, cẩn thận nhìn tôi: "A Ninh, anh không thích cô ta nữa. Anh đã đuổi cô ta đi rồi. Sau này anh chỉ đối tốt với mình em thôi, được không?"
Tôi nhìn anh ta như nhìn một trò cười: "Lục Nghiễn Thần, anh có phải nghĩ rằng, chỉ cần anh quay đầu lại thì tôi nhất định sẽ đứng tại chỗ đợi anh? Anh có phải nghĩ rằng đời này tôi không có anh thì không sống nổi?"
Lục Nghiễn Thần nắm lấy tay tôi, nước mắt rơi trên mu bàn tay tôi: "A Ninh, cho anh thêm một cơ hội nữa. Chúng ta tái hôn nhé. Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho em."
Tái hôn? Tôi cười.
"Lục Nghiễn Thần, anh có biết không? Điều tôi hối h/ận nhất đời này không phải là bị u/ng t/hư, mà là yêu anh. Nếu có kiếp sau, tôi hy vọng có thể ở cách xa anh một chút. Đời này kiếp này, không bao giờ gặp lại."
Thân thể Lục Nghiễn Thần run lên bần bật. Anh ta vùi đầu vào lòng bàn tay tôi, khóc như một đứa trẻ.
【Lục Nghiễn Thần (phiên bản 35 tuổi): Anh cũng hối h/ận rồi... A Ninh... anh cũng hối h/ận rồi...】
【Nếu ngày đó anh không ép em ly hôn... nếu anh không nghe điện thoại của Tô Mạn...】
【Nếu anh phát hiện ra em bất ổn sớm hơn...】
【Tiếc là, không có chữ nếu.】
Cơ thể tôi ngày càng suy kiệt. Hóa trị đã dừng lại, vì cơ thể không còn chịu đựng nổi nữa. Tôi bắt đầu chìm vào những giấc ngủ li bì suốt cả ngày. Những lúc tỉnh táo ngày càng ít đi. Mỗi lần tỉnh dậy, tôi đều thấy Lục Nghiễn Thần túc trực bên giường. Anh ta g/ầy đi rất nhiều, râu ria lởm chởm, trong mắt đầy những tia m/áu đỏ. Anh ta nắm tay tôi, kể cho tôi nghe những chuyện ngày xưa. Kể về lúc chúng tôi mới bên nhau, đi ăn đồ nướng ở vỉa hè. Kể về lần đầu tiên đi công viên giải trí, tôi sợ đến mức không dám ngồi tàu lượn siêu tốc. Kể về ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn, anh ta đã xúc động đến mức tay run lên bần bật.