Tôi nghiêng đầu cười nhìn anh ta: “Thế chẳng phải là vừa hay độ cho nó sao? Để nó mau chóng đầu th/ai, biết đâu còn có thể làm người.”

Triệu Trác hốt hoảng xua tay: “Không không không, lợn bị gi*t rồi đầu th/ai vẫn là lợn thôi, chi bằng cứ để nó sống hết đời này đi.”

Anh ta nhảy vào chuồng lợn, ôm lấy con s/úc si/nh dính đầy bẩn thỉu này rồi nói: “Nhìn xem, đáng yêu biết bao, nó không kêu nữa rồi, chúng ta nuôi nó như thú cưng đi.”

Tôi cười lạnh, bàn tay nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm cứng ngắc.

Nuôi à? Nghĩ hay thật đấy, rồi lại tìm cơ hội để nó đầu th/ai vào bụng tôi làm con tôi, hay là thay thế vị trí của tôi luôn?

Tôi nhếch môi cười, đưa tay về phía Triệu Trác: “Được thôi, vừa hay giờ đang thịnh hành nuôi lợn ỉn, đưa cho em đi, em đi tắm rửa cho nó.”

Triệu Trác xót xa ôm ch/ặt con lợn vào lòng, ngượng ngùng nở một nụ cười gượng gạo.

“Việc bẩn thỉu thế này sao có thể để em làm? Hay là để anh đi.”

Tôi không nói gì, cố nặn ra nụ cười rồi gật đầu.

Sau đó, tôi ngồi xổm bên ngoài phòng tắm dựng bằng gỗ, nghe thấy Triệu Trác vừa tắm cho lợn vừa lẩm bẩm một cách m/ập mờ.

“Tư Nguyệt bảo bối, đây là lần đầu tiên anh vuốt ve cơ thể em, hồng hào mềm mại y hệt như trước đây.”

Tôi buồn nôn đến mức suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

Tôi lén lút tìm người trong thôn hỏi thăm về chuyện của họ.

Nghe nói Tư Nguyệt lúc còn sống nhất quyết muốn gả cho Triệu Trác, nhưng Triệu Trác đỗ đại học, mẹ chồng cho rằng cô ta không xứng với con trai bà.

Bà ta ép buộc chia rẽ hai người.

Tư Nguyệt trong cơn gi/ận dữ đã nhảy sông t/ự v*n.

Cô ta nói sống phải là người của Triệu Trác, ch*t cũng phải là m/a của Triệu Trác.

Triệu Trác khóc không ra hơi, gào thét suốt ba ngày ba đêm: “Tư Nguyệt ơi, chúng ta còn chưa động phòng mà, sao em lại đi rồi! Tư Nguyệt của anh ơi!”

Chậc, những thứ không có được mãi mãi là những thứ tốt nhất.

Cái gọi là ánh trăng sáng gì chứ, chẳng phải chỉ là người chưa kịp 'làm tới nơi tới chốn' thôi sao?

Triệu Trác mặt đỏ bừng, nghiêm túc tắm rửa cho con lợn.

Tôi đẩy cửa phòng tắm ra.

Anh ta gi/ật mình, theo phản xạ rút tay ra khỏi chân con lợn.

Tôi bước tới vỗ vào mông con lợn: “Con lợn này đáng yêu thật, chỉ tắm thế này sao sạch được? Để em chà người cho nó!”

“Đảm bảo nó trơn láng bóng mượt, da dẻ sờ vào chắc chắn còn mịn hơn cả da em.”

Triệu Trác mắt sáng rực: “Thật sao?”

“Tất nhiên rồi.” Tôi vung tay nói, “Con gái chúng em có bao nhiêu là đồ chăm sóc da, em dùng hết cho nó.”

“Anh đi nghỉ đi, đảm bảo tắm rửa xong nó sẽ thơm tho mềm mại, như một cô gái lớn vậy.”

Triệu Trác hào hứng lau khô tay: “Được được được, vợ à, vậy em tắm rửa cẩn thận cho nó nhé, anh đi làm cái ổ cho con lợn.”

Nhìn bóng lưng Triệu Trác rời đi, con lợn gào lên một tiếng đầy đ/au đớn.

Tôi đ/á một cước vào bụng nó: “Kêu cái gì mà kêu! Không học được cách im lặng, sớm muộn gì tao cũng làm th!t lợn quay mày!”

Quả nhiên, con lợn không kêu nữa.

Nó nhìn chằm chằm vào tôi đầy c/ăm h/ận như một con người.

Tôi lấy từ trong túi ra một miếng cọ nồi bằng thép.

“Đến đây nào, lợn con, để tao chà người cho mày thật kỹ!”

Tôi dùng xà phòng xoa khắp người nó.

Sau đó dùng miếng cọ nồi chà sạch từng chút bùn đất trên người nó.

Nó đ/au đến mức rơi nước mắt, còn dùng đầu húc mạnh vào bắp chân tôi.

Đồ s/úc si/nh khốn kiếp, mày cũng biết đ/au sao?

Mày biết đ/au, vậy mà mày còn muốn xâm chiếm cơ thể tao, còn muốn làm hại người khác?

Không đá/nh roj vào người mày, mày cứ tưởng là không có gì xảy ra đúng không?

Tôi lấy d/ao cạo, cạo sạch sành sanh lớp lông tơ trên người nó.

Cảm giác chạm vào đúng là mịn màng như da em bé thật.

Tôi ôm con lợn đã tắm sạch về phòng.

Chỉ thấy Triệu Trác đã trang trí căn phòng như phòng tân hôn, xung quanh treo đầy rèm đỏ.

Tôi nhướng mày: “Ổ đâu? Chẳng phải anh bảo đi làm ổ cho lợn sao?”

Triệu Trác gi/ật lấy con lợn từ tay tôi, không ngừng vuốt ve.

“Anh nghĩ lại rồi, con gái thành phố các em nuôi thú cưng chẳng phải đều nuôi như con sao?”

“Vậy nên con lợn này sau này sẽ ngủ trên giường cùng chúng ta, ổ với chả ốc gì, khách sáo quá.”

Nói đoạn, anh ta ôm con lợn chui tọt vào trong chăn.

“Bảo bối, lợn con, đáng yêu quá, anh yêu em nhiều lắm, lợn con ơi!”

Triệu Trác hôn lên mũi lợn, trán lợn, trông chẳng khác nào đôi vợ chồng mới cưới đang động phòng.

Còn con lợn ch*t ti/ệt kia cũng như để khiêu khích tôi, dùng mũi hất chăn ra.

Cố tình để tôi nhìn thấy cảnh tượng thân mật của chúng.

Một người một lợn, một kẻ đỏ mặt, một kẻ đỏ cả người.

Con lợn cứ ụt ịt không ngừng.

Tôi ngước mắt nhìn chiếc camera mà tôi đã lén lắp đặt từ một tiếng trước, nó đang nhấp nháy ánh đèn đỏ mờ nhạt.

Rất tốt, cứ tiếp tục đi, tôi sẽ để tất cả mọi người chứng kiến hành vi vô liêm sỉ của hai người.

Tôi quay người ra khỏi cửa, đi thẳng đến nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn sau khi xem video thì nổi trận lôi đình.

“Thật không ra thể thống gì! Đúng là làm mất hết mặt mũi của cả cái thôn này!”

Ông ta sợ tôi đưa video lên mạng nên vội vàng xoa dịu tôi.

“Vợ Triệu Trác à, con yên tâm, chú nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con. Ngày mai chú sẽ dẫn người đến nhà các con, đưa con lợn đi ngay lập tức.”

“Tiền b/án lợn, chú không lấy một xu, tất cả đều đưa cho con.”

Tôi gật đầu, đồng ý cho ông ta một ngày thời hạn.

Thành phố đang trong đợt bình xét thôn văn hóa, sắp tới là danh hiệu danh giá và phần thưởng hàng vạn tệ.

Chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ bị loại ngay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm