Bố làm sai nhưng vẫn đầy vẻ oán trách: "Tôi là người già thì biết gì? Chẳng phải tôi chỉ muốn trêu đùa con bé thôi sao? Lúc đó các người đều thấy buồn cười, giờ lại quay sang trách tôi!"
Chị dâu vốn đã rối bời, nghe vậy không nhịn được nữa, chỉ thẳng vào mũi bố mà m/ắng:
"Ông già ch*t ti/ệt kia, không trách ông thì trách ai, có đồ chơi không chơi, lại lấy cái tất thối hoắc của ông ra trêu con bé, có ai làm ông như ông không!"
Mẹ bênh con, không chịu nổi chồng mình bị m/ắng, giọng còn hét to hơn cả chị dâu:
"Nếu không phải tại cái đồ đen đủi nhà cô cho con bé uống nhầm th/uốc thì nó đã không hôn mê! Chưa kể, mới chỉ biết là viêm phổi, dựa vào đâu mà trách lão Trương, đường lây nhiễm nấm nhiều lắm, tôi thấy cô chỉ muốn đùn đẩy trách nhiệm thôi!"
Chị dâu vốn luôn thích đóng vai người tốt trước mặt bố mẹ, luôn bắt tôi phải đứng mũi chịu sào, giờ không có tôi ở đó, chị ta lại cãi nhau tay đôi với bố mẹ.
Tôi vui vẻ đứng một bên xem kịch, nhưng vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Trương Tự Cường, hắn chỉ tay vào tôi mà quát lớn:
"Các người cãi nhau cái gì, đều tại Trương Tâm Di! Nếu không phải tại con cô này không quan tâm, thì con bé đã không phải chịu khổ thế này!"
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Bố đang lo tìm người đổ lỗi, liền tiên phát chế nhân: "Trương Tâm Di, con lớn ngần này rồi, thấy tao dùng tất trêu con bé sao không ngăn lại?"
Chị dâu cũng không chịu thua: "Cô là cô ruột của Văn Văn, nó đã sốt rồi mà cô còn bận tâm đến cái công việc ch*t ti/ệt của mình, cô không có lương tâm!"
Tôi nhún vai: "Con chưa từng sinh con, sao biết được những chuyện này, hơn nữa con không đi làm thì lấy tiền đâu cho mọi người ăn uống?"
Chị dâu vốn là kiểu người đuối lý vẫn cố cãi chày cãi cối, tiếp tục không buông tha mà đổ vấy trách nhiệm lên đầu tôi, những người nhà b/ệnh nhân bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, nhất thời tiếng chỉ trích nổi lên tứ phía.
Trương Tự Cường mặt mày tím tái, bỏ qua vấn đề trách nhiệm, hạ giọng bắt tôi đi đóng viện phí cho Trương Văn Văn, nhưng tôi đâu có định nể mặt hắn, liền hét lớn:
"Cái gì? Anh, đây là con của anh và chị dâu, hai người không những ở nhà em, lại còn bắt em gánh viện phí cho cháu gái, em nghe nhầm à?!"
Anh trai dù ở nhà mặt dày, nhưng trước mặt người ngoài luôn trọng sĩ diện, né tránh ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, giọng cứng nhắc đáp:
"Anh nói là anh đi đóng viện phí, bảo em ở đây đợi tin, em nghe nhầm rồi."
Sau đó hắn nháy mắt với chị dâu rồi sải bước bỏ đi.
Chị dâu nhận được ám hiệu của anh trai, dù trong lòng không tình nguyện nhưng vẫn tiến lại trước mặt bố mẹ hạ giọng xin lỗi.
Tôi nhìn dáng vẻ đáng thương của chị ta khi quỳ phục dưới chân hai ông bà, không nhịn được mà nhếch mép cười.
Bố vừa mới cãi nhau một trận lớn với chị dâu, ông vốn là người nói một là một, sao có thể dễ dàng bỏ qua? Thấy thái độ chị dâu mềm mỏng, ông chỉ tay vào chị ta mà m/ắng cho một trận.
Chị dâu lúc này như quả bóng xì hơi, mặc cho bố mẹ m/ắng nhiếc, không dám hé răng nửa lời, chỉ biết đỏ hoe mắt nói xin lỗi.
Bố mẹ thấy dáng vẻ thành khẩn của chị ta thì nhanh chóng nguôi gi/ận, nhưng họ không hề biết mục đích thực sự của việc chị dâu làm bộ làm tịch.
Kiếp trước tôi cũng tình cờ nghe được chị dâu gọi điện mới biết, có tin nội bộ là căn nhà cũ ở quê của bố mẹ sắp bị giải tỏa.
Anh chị dâu nắm tin nhanh, biết trước bố mẹ nên chị ta mới luôn đóng vai người tốt trước mặt họ, rồi quay sang tìm tôi khóc lóc kể khổ, bắt tôi đi làm bia đỡ đạn cho họ.
Thứ họ muốn là chia rẽ qu/an h/ệ giữa tôi và bố mẹ để chiếm đoạt số tiền đền bù giải tỏa trong tương lai.
Cho dù bố mẹ luôn trọng nam kh/inh nữ, họ cũng không cho phép có bất kỳ sai sót nào trong chuyện tiền đền bù.
Họ quả thực đã thành công, dưới sự sai khiến của bố mẹ, không những tống khứ đứa con gái chướng mắt cho tôi, đuổi tôi và Trương Văn Văn ra khỏi nhà, lấy không của tôi một căn nhà, còn vui vẻ sinh được con trai.
Nhưng họ cũng đã thất bại, vì chẳng bao lâu nữa, tin đồn giải tỏa sẽ bị cơ quan chức năng bác bỏ.
Sống lưng chị dâu càng cúi thấp, nụ cười trên môi tôi càng đậm.
Thật không biết sau khi họ phát hiện tin giải tỏa là giả, phản ứng sẽ thế nào.
Sau khi chị dâu xin lỗi chân thành, bố mẹ nhanh chóng làm hòa với họ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chẳng bao lâu sau Trương Văn Văn được chuyển sang phòng b/ệnh thường, hai người lại bắt đầu bận rộn chăm sóc trong b/ệnh viện.
Còn tôi, nhân lúc họ không về nhà, liền lập tức b/án căn nhà đi.
Vì tôi ra giá thấp nên không lâu sau đã có người m/ua, tuy nhà cửa bị anh chị dâu làm cho bừa bãi, nhưng việc b/án nhà vẫn khá thuận lợi.
Vừa cầm được tiền, điện thoại bố đã gọi đến:
"Trương Tâm Di, có phải mày đi/ên rồi không? Tao về nhà nghỉ ngơi mà khóa cửa không mở được! Có phải mày giở trò sau lưng không?"
Tôi lập tức giả vờ nghẹn ngào đáp:
"Bố ơi, bố không biết đâu, vì chuyện của Văn Văn mà con chậm trễ tiến độ, không những không được thăng chức mà còn bị công ty sa thải rồi. Trước đây vì m/ua nhà con đã n/ợ ngập đầu, nghe tin con mất việc, chủ n/ợ đều..."
Tôi chưa kịp nói hết câu, điện thoại đã bị cúp ngang.
Nghe tiếng tút tút vô h/ồn, tôi bình thản ôm đồ đạc văn phòng, chậm rãi bước ra khỏi công ty.