Từ rất lâu rồi tôi đã muốn từ chức. Vốn dĩ tôi làm việc tại một tập đoàn nước ngoài ở thành phố lớn, chính bố mẹ cứ khóc lóc kể lể rằng không nhìn thấy tôi thì lòng đ/au như c/ắt, tôi mới bị ép phải về quê nhà.
Khi về rồi tôi mới biết, họ chỉ vì bất hòa với anh chị dâu nên bị đuổi ra ngoài không có chỗ ở, vì vậy mới lừa tôi về, bắt tôi m/ua nhà cắm rễ ở quê.
Lúc đó dù vô cùng tủi thân, nhưng tôi cứ nghĩ tình m/áu mủ khó mà dứt bỏ, cuối cùng vẫn làm theo ý họ, dốc hết tiền tiết kiệm m/ua nhà ở quê, rồi đổi cả công việc.
Tôi là người từ nhỏ đã không nhận được sự thiên vị của bố mẹ, bỗng nhiên được họ nâng niu trong lòng bàn tay, tôi liền quên đi nỗi đ/au ngày trước, quên mất mình đã nỗ lực thế nào mới thoát khỏi vòng tay họ.
Nếu ngày đó không về, giờ đây tôi đã lên được những vị trí rất cao rồi.
Đây chính là nguồn cơn bi kịch cả đời tôi.
Giờ đây sống lại một kiếp, tôi tuyệt đối sẽ không giống như lần trước, đắm chìm trong thứ tình yêu giả tạo được chống đỡ bằng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình, cho đến khi lún sâu, cho đến khi mất mạng.
Tôi đi chậm rãi trên đường, vừa đến dưới chân công ty thì gặp ngay cả gia đình họ đang hùng hổ kéo đến.
Thấy tôi quả nhiên ôm một đống đồ đạc lỉnh kỉnh từ trên lầu xuống, bố tôi tức gi/ận đến mức phát đi/ên:
"Đồ khốn nạn này, mày làm cái trò gì thế hả! Công việc mất rồi, nhà cũng không còn, tao sinh mày nuôi mày lớn ngần này, thà nuôi một con chó còn hơn!"
Mẹ tôi cau mày trợn mắt, từng thớ th!t trên mặt run lên bần bật: "Đồ s/úc si/nh, mày n/ợ tiền thì đi b/án thận mà trả, giờ mất nhà rồi, mày định để mẹ già này ngủ ngoài đường à?!"
So với họ, Trương Tự Cường và Từ Phàn Đệ lại bình tĩnh hơn nhiều, họ còn đang tơ tưởng đến khoản tiền đền bù giải tỏa sắp tới, nên sớm đã chẳng coi căn nhà nhỏ của tôi ra gì.
Từ Phàn Đệ kh/inh khỉnh nhìn tôi từ đầu đến chân:
"Dựa vào việc mình ki/ếm được nhiều tiền mà ngày nào ở nhà cũng hống hách, giờ thì ng/u người ra rồi chứ gì, chậc chậc chậc, thật đáng thương."
Trương Tự Cường cũng cười nhạo đúng lúc: "Mấy hôm trước còn lấy cái công việc quèn của mày ra áp chế tao, cố tình không đưa Văn Văn đi b/ệnh viện, giờ thì con chưa đưa đi mà việc cũng mất rồi, đúng là đồ vô dụng."
Tôi cứ ngỡ mình đã không còn biết đ/au, nhưng nhìn phản ứng của họ lúc này, lòng vẫn dâng lên một nỗi chua xót.
Đây chính là cái gọi là gia đình m/áu chảy ruột mềm mà tôi từng tự huyễn hoặc.
Nước mắt dường như trào ra, tôi thấy hơi nực cười, thế cũng tốt, đỡ phải tốn công vắt óc mà rặn ra nước mắt.
Tôi vừa khóc vừa tiến lên nắm lấy tay áo mẹ mà c/ầu x/in:
"Mẹ ơi, chính mẹ là người bảo con về, con vì bù tiền nhà mà phải v/ay nặng lãi, giờ chẳng còn gì cả, chủ n/ợ đang tìm con, mẹ không thể không lo cho con được."
Mẹ trực tiếp hất tay tôi ra, lùi lại vài bước, bố chắn trước mặt bà rồi đẩy tôi một cái:
"Đồ đen đủi, chúng tao sinh mày nuôi mày, chứ không bảo mày đi v/ay tiền! N/ợ thì phải trả là lẽ đương nhiên, chuyện của mày đừng có lôi chúng tao vào!"
Nước mắt tôi càng chảy dữ dội hơn: "Chuyện tiền bạc con sẽ tự nghĩ cách, nhưng giờ con không còn một xu dính túi, chẳng lẽ hai người thực sự muốn ngủ ngoài đường cùng con sao?"
Anh chị dâu nhanh chóng trao đổi ánh mắt, Từ Phàn Đệ khẽ gật đầu, Trương Tự Cường liền bước tới nói:
"Bố mẹ, Tâm Di vô dụng, nhưng vợ chồng con sao nỡ nhìn bố mẹ chịu khổ? Tiền của chúng con không đủ trả tiền cọc, nhưng thuê nhà thì vẫn đủ, con sẽ đi tìm căn nhà tốt, đảm bảo cho bố mẹ ở thoải mái."
Nghe vậy mắt mẹ sáng rực lên, hết lời khen ngợi anh chị dâu, chị dâu cười không tới đáy mắt, nắm lấy tay mẹ thân mật nói:
"Con từ tận đáy lòng thấy mẹ đối với con còn tốt hơn cả mẹ ruột, đương nhiên chúng con phải hiếu thảo cho tốt, mẹ cứ yên tâm!"
Bốn người họ như thể không nhìn thấy tôi đang khóc, vừa cười vừa nói định rời đi.
Tôi còn đang đợi xem kịch hay của họ, làm sao để họ đi dễ dàng thế được, vội vàng tiến lên nắm lấy tay áo Từ Phàn Đệ:
"Chị dâu, trước đây là em không tốt, anh chị coi như thương hại em, cho em đến ở cùng với. Em không ở không đâu, đợi em tìm được việc, em sẽ chia sẻ tiền thuê nhà với anh chị."
Chị ta vốn định hất tay tôi ra ngay, nhưng nghe thấy câu chia sẻ tiền thuê nhà, cuối cùng vẫn không động đậy, gật đầu đồng ý.
Chúng tôi ở khách sạn vài ngày, đúng ngày Trương Văn Văn xuất viện thì chuyển vào nhà mới.
Trương Tự Cường ngoài miệng thì nói tìm nhà tốt, nhưng hắn keo kiệt lắm, đời nào chịu bỏ ra nhiều tiền, căn nhà này còn nhỏ hơn cả căn tôi vừa b/án.
Bố mẹ vừa vào cửa đã nhíu mày chê bai đủ thứ, nhưng bất đắc dĩ vẫn chọn phòng ngủ chính để ở.
Anh chị dâu vì muốn lấy lòng họ, trợn mắt đầy miễn cưỡng mang đồ đạc vào phòng phụ.
Tôi vẫn ngủ giường xếp như cũ, nhưng tâm cảnh đã khác xa so với trước.
Giờ đây với kinh nghiệm sống lại một lần, tôi trực tiếp chia số tiền b/án nhà làm hai phần, dùng làm tiền cọc m/ua hai căn nhà vườn sắp tới sẽ được giải tỏa.
Ai cũng có thể lừa tôi, nhưng ký ức sống động thì không. Chỉ chậm nhất là một năm nữa, tôi sẽ trở thành chủ sở hữu thực sự được nhận tiền đền bù.
Văn Văn xuất viện, sáu người chen chúc trong căn phòng vốn đã chật hẹp lại càng trở nên nhỏ bé hơn.
Tôi mất việc, cả nhà vốn đã không ưa gì tôi, giờ đây lại càng thản nhiên đùn đẩy hết mọi công việc chăm sóc cháu gái cho tôi.