"Từ đầu đến cuối, không một ai hỏi tôi đang làm gì."

"Họ chỉ biết tôi thi đại học không đỗ, thi cao học không đậu."

"Họ không biết năm thi đại học, tôi căn bản đã không đến phòng thi, vì tôi đang bận ở trung tâm trợ giúp pháp lý giúp một bà cụ kiện tụng chuyện giải tỏa."

"Họ không biết năm thi cao học, phiếu báo thi của tôi bị mất, vì hôm đó tôi đang bận giám sát đổ bê tông ở công trường, thức trắng hai đêm, phiếu báo thi nhét trong túi áo bảo hộ lao động, bị vữa xi măng làm hỏng bét."

"Họ chẳng biết gì cả."

"Và cũng chẳng muốn biết."

Triệu Đại Tráng im lặng hồi lâu.

"Anh Bắc, thế anh cũng có thể giải thích mà."

"Giải thích cái gì?" Tôi lại nốc một ngụm rư/ợu, "Tôi nói với họ 'Bố, thực ra con có bằng luật sư'? Cậu đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào?"

Triệu Đại Tráng suy nghĩ một chút: "Bố anh có thể sẽ nói 'Thế sao con không đến văn phòng luật của bố mà làm?'"

"Rồi sao nữa?"

"Rồi anh lại trở thành luật sư quèn dưới trướng bố anh, cả đời sống dưới cái bóng của ông ấy, mỗi ngày bị ông ấy chỉ tay vào mũi m/ắng 'Cái hợp đồng này con soạn kiểu gì thế'."

"Đúng không?"

Triệu Đại Tráng im lặng.

Tôi thu túi hồ sơ lại vào ba lô.

"Không phải tôi không thể chứng minh bản thân, Đại Tráng ạ."

"Mà là tôi không muốn chứng minh bản thân trong cái nhà đó."

"Ở đó, tôi mãi mãi là kẻ 'không bằng chị' vô dụng. Dù tôi có lấy được bằng cấp gì, ki/ếm được bao nhiêu tiền."

"Nhưng ở bên ngoài --"

Tôi liếc nhìn báo cáo tiến độ công trình trên điện thoại, phần kết cấu chính của tòa nhà số 3 đã cất nóc đến tầng mười bốn.

"Ở bên ngoài, tôi là 'bố của chủ đầu tư'."

Triệu Đại Tráng bị bia sặc vào cổ họng, ho sặc sụa một hồi.

"Anh Bắc, anh tỉnh táo lại đi, anh là nhà thầu (bên B) mà."

"Chi tiết không quan trọng."

Đêm đó tôi uống không ít. Nhưng đầu óc rất tỉnh táo.

Trở về ký túc xá công ty -- là một căn phòng nhỏ trong nhà tiền chế tạm bợ cạnh công trường, còn nhỏ hơn cả mười hai mét vuông ở nhà họ Lâm.

Nhưng khoảnh khắc nằm trên giường, cảm giác của tôi là --

Rộng rãi.

Vô cùng rộng rãi.

Rộng đến mức có thể lăn ba vòng trên đó.

Tôi lấy điện thoại ra, thấy có hai cuộc gọi nhỡ.

Một của mẹ.

Một của chị.

Tôi do dự một chút.

Không gọi lại.

Không phải vì gi/ận dỗi.

Đơn giản là cảm thấy chẳng có gì để nói.

Ngược lại, trong danh sách tin nhắn có một tin mới, từ chị Trương ở trung tâm trợ giúp pháp lý.

"Luật sư Lâm, vụ án của ông Lý lần trước anh nhận, văn phòng luật phía đối phương đã chính thức thụ lý, anh xem qua tài liệu nhé."

Tôi mở tệp đính kèm, lướt qua thông tin nguyên đơn và bị đơn.

Rồi tôi cứng đờ người.

Văn phòng luật đại diện cho bị đơn --

Văn phòng luật Chính Bang.

Văn phòng của bố tôi.

Tôi dán mắt vào màn hình mười giây.

Rồi bật cười.

Cái thứ gọi là duyên phận này, thật mẹ kiếp kỳ diệu.

【Chương 4】

Sáng sớm hôm sau, tôi đến công trường.

Quản lý dự án tòa nhà số 3, ông Hoàng, đã đợi tôi ở đó.

"Tổng giám đốc Lâm, báo cáo kiểm định lô thép hôm qua đã có rồi, đạt chuẩn."

"Tốt."

"Hệ thống chống đỡ khuôn đúc tầng mười bốn tôi đã cho người kiểm tra lại một lần nữa, sai số kiểm soát trong vòng ba milimet."

"Ừ."

"Ngoài ra, phía chủ đầu tư đang hối thúc tiến độ, hỏi xem cuối tháng này có thể cất nóc không."

"Bảo với họ, cuối tháng cất nóc không vấn đề gì, nhưng chất lượng không được bớt xén. Họ muốn thúc, bảo họ đến công trường ở một tháng đi."

Ông Hoàng cười: "Tổng giám đốc Lâm, tính khí của anh cũng cứng như lúc anh nhận các vụ trợ giúp pháp lý vậy."

"Cái đó không giống."

Tôi đội mũ bảo hộ lên, đi lên tầng trên.

"Trợ giúp pháp lý là làm không công, còn ở đây ít ra là có tiền."

Thực ra, công ty Xây dựng Bắc Thần là do tôi đăng ký hai năm trước.

Vốn khởi nghiệp là từ việc tôi làm trợ giúp pháp lý thời đại học, có một đương sự sau khi thắng kiện cứ nằng nặc đòi giới thiệu cho tôi công việc bên ngành xây dựng.

Qua lại vài lần, tôi phát hiện mình có năng khiếu về mảng quản lý công trình.

Vừa thi bằng cấp, vừa học hỏi, vừa chạy công trường, thế mà từ một công ty m/a lại biến thành đội thi công tử tế với hơn ba mươi người.

Dự án cải tạo khu tập thể cũ mà tôi đang nhận bây giờ là một trong những dự án cải tạo khu ổ chuột lớn nhất nội thành, tổng giá trị hơn tám mươi triệu.

Tòa nhà số 3 mà chúng tôi phụ trách là một trong những tòa chung cư.

Đừng nhìn quy mô không phải lớn nhất, nhưng tỷ suất lợi nhuận lại cao nhất.

Tôi đứng trên mặt sàn tầng mười bốn, gió rất lớn.

Có thể nhìn thấy một nửa nội thành.

Đằng xa có một tòa nhà văn phòng, mười bảy tầng, cửa kính sát đất phản chiếu ánh mặt trời.

Tầng năm đến tầng bảy của tòa nhà đó chính là văn phòng luật Chính Bang.

Địa bàn của bố tôi.

Mà hiện tại, tôi đang cầm trong tay tài liệu của một vụ án trợ giúp pháp lý, ông Lý bị giải tỏa trái quy định, cố vấn pháp lý của nhà phát triển bất động sản đối phương lại tình cờ trực thuộc văn phòng Chính Bang.

Không phải tôi muốn kiện bố mình.

Là vụ án tự đ/ập vào mặt tôi.

Vụ án trợ giúp pháp lý, chỉ định cho ai thì người đó làm, tôi đâu thể vì đối thủ là văn phòng của bố mình mà bỏ dở.

Hơn nữa --

Tôi bây giờ với cái nhà đó cũng chẳng còn qu/an h/ệ gì nữa rồi, đúng không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm