Ta tìm đến chú Trương, người thường xuyên đá/nh xe chở hàng lên huyện. Chú là người thật thà, cũng đồng cảm với cảnh ngộ nhà ta. Ta không dùng tình cảm để nói chuyện, mà trực tiếp ra giá, nhờ chú làm cầu nối vận chuyển, việc thành sẽ chia cho chú một phần mười tiền hoa hồng.
Lợi ích ràng buộc, bao giờ cũng đáng tin hơn tình nghĩa. Chú Trương không nói hai lời liền đồng ý.
Ngày hôm sau, ta đóng một hũ tương ớt nhỏ, bọc kỹ bằng vải rồi giao cho chú.
Tiễn chú Trương đi, buổi chiều hôm đó trôi qua dài đằng đẵng. Phụ thân đi đi lại lại trong sân, mặt đất vừa san phẳng đã sắp bị ông giẫm ra một đường rãnh. Mẫu thân ngồi trước bếp, lau đi lau lại cái nồi, ánh mắt đờ đẫn.
Đây là mối làm ăn đầu tiên sau khi phân gia, là hy vọng thông thiên, nhưng cũng có thể là một lần tuyệt vọng nữa.
Mãi đến tận chạng vạng, ngoài cổng sân truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Ba người chúng ta trong lòng cùng thót lên một cái, đồng loạt đứng bật dậy.
“Rầm” một tiếng, cổng sân bị đẩy mạnh ra, chú Trương thở hổ/n h/ển xông vào, mặt đỏ bừng, kích động kêu lên: “Trung Nghĩa huynh đệ! Đệ muội! Hạ nha đầu! Thành, thành rồi!”
Chú lao đến bên bàn, lôi từ trong ng/ực ra một túi vải nặng trĩu, “bộp” một tiếng đ/ập xuống bàn!
“Chưởng quầy Phúc Mãn Lâu nếm thử tương của các người, ngay lập tức đ/ập bàn! Hết lời khen ngợi đây là tay nghề thần tiên! Nhất định đòi ký khế ước đ/ộc quyền, đợt đầu tiên lấy hẳn năm mươi cân! Đây là tiền cọc!”
Túi vải mở ra, một thỏi bạc nặng tới năm lượng, dưới ánh đèn dầu lờ mờ, tỏa ra thứ ánh sáng chói mắt.
Năm lượng bạc!
Hơi thở của phụ thân và mẫu thân như ngừng lại. Tay họ r/un r/ẩy, vươn ra rồi lại rụt về, như sợ chỉ cần chạm vào, số bạc này sẽ biến thành một giấc mộng. Cuối cùng vẫn là mẫu thân, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ một cái vào thỏi bạc lạnh lẽo, nước mắt “vù” một cái trào ra.
Đường sống! Nhà ta, cuối cùng đã có đường sống rồi!
Những ngày sau đó, cả nhà ta dốc toàn lực! Ban ngày khai khẩn đất hoang, trồng cây ớt của mình, diễn tròn vai những người nông dân nghèo khổ; đêm đến đóng ch/ặt cửa sổ, thắp đèn dầu thức trắng đêm nấu tương!
Ta không bước chân ra khỏi thôn nửa bước, mọi hàng hóa đều do chú Trương giao nhận, không để lộ ra nửa điểm phong thanh.
Người trong thôn nhìn nhà ta vẫn bộ dạng nghèo rớt mồng tơi, ngày ngày b/án mặt cho đất b/án lưng cho trời, đều tưởng chúng ta sắp không trụ nổi nữa. Đám người lão trạch lại càng đắc ý, thỉnh thoảng lại ra đầu thôn nói mát, bảo nhà ta chẳng bao lâu nữa sẽ phải quay về dập đầu nhận lỗi.
Nhưng chúng đâu biết, chỉ mới nửa tháng, bát mẻ nhà ta đã đổi thành bát mới tinh, trên bàn thỉnh thoảng đã thấy cơm gạo trắng phau, ngay cả căn nhà rá/ch bốn bề lộng gió cũng được phụ thân sửa sang kín mít. Ngày tháng nhìn thấy rõ là đang hồng phát lên!
Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, đây chỉ mới là bắt đầu.
Rắc rối, sớm muộn gì cũng tới.
Phúc Mãn Lâu nhờ có loại tương ớt đ/ộc quyền của ta mà làm ăn phát đạt vô cùng, hương vị đ/ộc đáo này nhanh chóng lan truyền khắp huyện thành.
Kẻ đá/nh hơi thấy mùi tiền lao đến đầu tiên, chính là đám người không biết x/ấu hổ ở lão trạch!
Đêm khuya hôm đó, ta vừa đóng xong nắp hũ tương cuối cùng bằng giấy dầu, ngoài cổng sân đã truyền đến tiếng bước chân lén lút và tiếng xì xào cố ý hạ thấp.
Lòng ta chùng xuống, lập tức đẩy hũ tương sau lưng vào sâu trong đống cỏ. Phụ thân và mẫu thân cũng nghe thấy động tĩnh, sợ đến mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đứng bật dậy khỏi ghế.
Ngoài sân bỗng im bặt.
Ngay trong sự im lặng ch*t chóc này—
“Rầm—!” Cánh cửa gỗ mỏng manh nhà ta bị một cước đ/á văng từ bên ngoài! Tấm cửa vỡ vụn mang theo gió rít bay vào!
Dưới ánh trăng tái nhợt, một bóng đen cao lớn chặn ở cửa, đôi mắt trong bóng tối lóe lên ánh lục quang, toàn là sự tham lam trần trụi.
Là đại bá, Trần Trung Nhân!
Chương bảy: Muốn bí phương? Được, ta cho ngươi một lá bùa đòi mạng!
“Giao bí phương ra đây!”
Giọng nói như chiêng vỡ của Trần Trung Nhân n/ổ tung trong đêm tĩnh mịch, mỗi chữ đều thấm đẫm hàn khí.
“Loảng xoảng!”
Cánh cửa gỗ vốn đã rá/ch nát bị gã đ/á nát vụn, vụn gỗ b/ắn đầy mặt ta.
Mẫu thân phát ra một tiếng hét ngắn ngủi, kéo mạnh ta ra sau lưng, tấm lưng g/ầy gò của bà căng cứng như cây cung kéo hết cỡ, qua lớp áo mỏng, ta có thể cảm nhận được cả người bà đang run lên vì sợ hãi.
Phụ thân cũng liều mạng, rít qua kẽ răng, bước lên một bước, chắn kín hai mẹ con ta.
“Đại ca! Huynh định làm gì! Nửa đêm đ/á cửa nhà ta, huynh muốn làm cư/ớp sao!”
Giọng phụ thân r/un r/ẩy không thành tiếng, nhưng đôi chân cắm sâu vào đất kia, không lùi một bước.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi phân gia, phụ thân ta dám gầm lên với đại ca mình như vậy.
“Cư/ớp?”
Trần Trung Nhân giẫm một chân lên tấm cửa vỡ, phát ra tiếng “rắc”. Gã cười, đống th!t mỡ trên mặt rung lên.
“Nhị đệ, ta cho ngươi mặt mũi rồi đúng không? Ăn ngon mặc đẹp, quên mất mình họ gì rồi à? Bí phương đó là của nhà họ Trần, không đến lượt một kẻ phế vật như ngươi đ/ộc chiếm! Hôm nay không giao ra, ta dỡ luôn căn nhà rá/ch này của ngươi!”