Từ món mì căn nướng ở quán vỉa hè cho đến Đỉnh Nguyên Tư Bản trị giá 15 tỉ.
Từ lúc cô ấy ngồi xổm dưới đèn đường khóc cho đến khi đứng trước 600 người diễn thuyết.
Từ lúc tôi có mức lương 12 ngàn cho đến khi tự mở công ty riêng.
Từ lúc mẹ tôi chê bai cô ấy “không xứng” cho đến khi cả nhà đều biết rằng chẳng ai xứng với cô ấy.
Tất cả mọi thứ đều đã thay đổi.
Chỉ có một thứ là không đổi.
Hương vị của món sườn kho tàu.
Và ánh mắt cô ấy nhìn tôi.
Tôi múc sườn ra đĩa, bưng lên bàn.
“Đến ăn cơm thôi.”
Cô ấy bước tới.
Ngồi xuống.
Gắp một miếng.
Nhai hai cái.
“Thế nào?”
“Ngon.”
“Thật chứ?”
Cô ấy nhìn tôi.
“Thật.”
(Hết)