“Tôi hút th/uốc thì sao? Luật nào quy định không được hút? Tôi không hút thì ai góp tiền đóng tàu sây cho quốc gia? Dựa vào mấy đứa con gái các cô m/ua điện thoại Apple à? Các cô có biết là mỗi khi các cô m/ua một chiếc điện thoại Apple là đang cung cấp đạn dược cho kẻ th/ù b/ắn về phía chúng ta không.”
Tôi đã muốn nói từ lâu rồi, mấy đứa con gái dùng điện thoại Apple đều là hư vinh, trong lòng không có đại nghĩa quốc gia. Cô nhân viên bị tôi dạt cho một trận, khóc thét bỏ chạy.
Các trung tâm mai mối lần lượt phá sản, bà mối bảo rằng nhiều phụ nữ không muốn kết hôn nữa. Tôi biết ngay mà, chúng nó coi kết hôn là khởi nghiệp, chỉ để đào mỏ một vốn rồi chạy lấy lấy.
May là bác cả tôi là bà mối nổi tiếng trong vùng, trong tay có khối tài nguyên. Bác giới thiệu cho tôi một cô công nhân bình thường tên Lý Bình, lương tháng 5000. Ban đầu tôi không muốn đồng ý, nhưng nhìn ánh mắt sâu thẳm của cha, tôi vẫn cúi đầu.
Không sính lễ, không vàng cưới, cô ấy tổ chức tiệc nhà cô ấy, tôi tổ chức tiệc nhà tôi. Chúng tôi hẹn nhau sinh hai con, một đứa theo họ cô ấy, một đứa theo họ tôi, rồi tôi và Lý Bình đi đăng ký kết hôn.
Lúc đăng ký, nhân viên nhắc nhở rằng sau khi kết hôn, ứng dụng sẽ tự động tải lên thông tin bạn đời. Sau khi ràng buộc xong, nhân viên nhìn tôi và nói: “Trên thế giới này không có nhiều người đàn ông dũng cảm như anh đâu.”
Tôi hất tóc, cô nàng này trông cũng đẹp, chỉ tiếc là tôi đã kết hôn rồi.
Sau khi cưới, tôi và Lý Bình thuê một căn phòng nhỏ, giá thuê 1500, đặt cọc ba tháng trả một tháng do Lý Bình chi trả. Bài trí đơn giản xong xuôi, chúng tôi dọn vào ở.
Ngay tối hôm đó, tôi định chuyển một nửa tiền thuê nhà cho Lý Bình thì thẻ ngân hàng báo dư dơ không đủ. Không đúng nhỉ, dù tiệc cưới đã tốn tiền, nhưng tháng trước còn dư 2000, lẽ ra tôi phải còn 3000 mới phải. Không lẽ nào cô nàng làm chủ công ty kia không có tiền nên bữa ăn ở Hoàng Đình không chuyển cho tôi? Dù cô ta sẽ ngồi tù, nhưng tôi vẫn lỗ mà!
Tôi mở ứng dụng ra xem, hệ thống bị lỗi, hoàn toàn không hiển thị khoản chi phí này. Tôi vội vàng liên hệ tổng đài: “Tôi tin tưởng các người nên mới tải app, các người làm ăn kiểu gì vậy? Nếu không phải khoản chi này lớn thì tôi bị lừa rồi. Các người mau trừ tiền từ tài khoản của cô ta chuyển cho tôi ngay!”
Nhân viên trả lời: “Thưa anh, hệ thống hiển thị anh không hề chi tiền cho vị nữ này, nên bên tôi không có quyền khấu trừ chi phí.”
Tôi nổi gi/ận, tăng âm lượng: “Làm sao có thể! Ngày 20 tháng 4 tôi đi xem mắt với cô ta ở Hoàng Đình, chi phí 3900, hệ thống các người chưa hoàn thiện à? Vậy các người phải đền khoản này cho tôi.”
Tiếng gõ phím vang lên: “Thưa anh, chúng tôi kiểm tra thấy, bữa ăn đó nữ chủ chỉ uống nước lọc, còn lại là do anh ăn hết. Nước lọc là quà tặng miễn phí của nhà hàng, nữ chủ đã trả 100 tệ tiền mặt. Vì buổi gặp mặt này dựa trên tình nguyện của cả hai, không phát sinh chi phí khác, nên anh cần phải hoàn lại 100 tệ cho vị nữ đó. Hệ thống đã tự động khấu trừ, nhưng do tài khoản không đủ nên thất bại. Khuyến nghị anh nạp tiền gấp để tránh ph/ạt vi phạm hợp đồng, nếu nghiêm trọng hơn sẽ phải ngồi tù. Chúc ngày tốt lành.”
Nhưng nếu không phải đi xem mắt cô ta thì tôi đâu có gọi một bàn ăn như thế! Thật là vô lý. Vừa định cho tổng đài đá/nh giá kém nhưng không tìm thấy đường link, đành thôi.
Lý Bình tắm xong bước vào, tôi nhìn cô ấy mà không khỏi rạo rực. Sau chuyện chăn gối, tôi chợt nhớ đến 100 tệ kia, vỗ vai Lý Bình: “Cho anh 1000.”
Cô ấy đột ngột ngồi dậy: “Chúng ta không phải là AA à, sao phải đưa tiền cho anh?”
Tôi thấy quê, đã là vợ chồng mà còn tính toán với tôi nhiều như vậy. Có tiền rồi nhất định sẽ ly hôn. Tôi châm th/uốc: “Coi như anh v/ay em, tuần sau lương về anh trả không được à?”
Cô ấy bất đắc dĩ chuyển cho tôi 1000, dặn dò: “Vậy tuần sau anh nhất định phải trả em đấy.”
Tôi quay lưng lại, loại phụ nữ này chỉ có thể c/ắt đ/ứt. Hôm sau, cô ấy dậy sớm đi làm, tôi nướng đến 8 giờ mới uối ê dậy ra bàn ăn, kết quả chẳng có gì. Tôi nhắn tin cho Lý Bình: “Em không nấu bữa sáng cho anh à?”
Cô ấy trả lời ngay: “Việc ở cơ quan bận quá, anh tự m/ua mà ăn đi.”
Tôi cạn lời, vợ gì mà không nấu cơm cho chồng. “Vậy em phải A cho anh, vì em không nấu nên anh mới không có bữa sáng mà phải đi ăn ngoài! Anh ăn một tô bún giò heo 15 tệ, tiền xe buýt 2 tệ, em cần A cho anh 8 tệ 5 hào.”
Gặp được người đàn ông như tôi thì Lý Bình nên thấy may mắn đi. Mẹ tôi mà không nấu cơm cho bố tôi, bố tôi đã tặng cho bà một t/át rồi. Cô ấy không trả lời, xem ra là bận quá. Đợi tối về xem tôi tính sổ với cô ta thế nào. Giờ tan làm, tôi vừa đến cửa thì ngửi thấy mùi thức ăn. Lý Bình cười làm lành: “Anh về rồi à, mau rửa tay ăn cơm đi.”
Cơn gi/ận dữ dội tan biến vì cái cách cô ấy chủ động làm hòa. Tôi rửa tay ngồi vào bàn, Lý Bình tự mình cứ thế ăn.