'Nhưng ai đưa mặt đến trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không giả vờ không nhìn thấy.'

Buổi chiều, Giang Lâm đi phỏng vấn. Tôi quay lại làm việc tại Vân Khải Công Nghệ. Vừa vào văn phòng, đồng nghiệp Hứa Mạn Mạn đã ghé lại gần: 'Ninh Ninh, cậu lên hot search rồi.'

Tôi nhìn cô ấy. Cô ấy đưa điện thoại qua. Tiêu đề viết: Thiếu gia hào môn kết hôn chớp nhoáng, Lọ Lem một đêm hóa phượng hoàng. Hình ảnh đính kèm là ảnh chụp lén ở cửa biệt thự nhà họ Giang. Tôi và Giang Lâm đứng cạnh nhau. Trong phần bình luận, có người bảo tôi th/ủ đo/ạn, có người nói tôi trèo cao, lại có người bảo tôi ép người yêu thanh mai trúc mã của Giang Lâm phải rời đi. Hứa Mạn Mạn tức gi/ận không thôi: 'Ai mà thiếu đức thế không biết?'

Tôi nói: 'Chắc là biết chứ.'

Quản lý Triệu Bân đi tới. Bình thường anh ta vốn không thích tôi, lúc này trên mặt lại nở nụ cười: 'Tang Ninh, cô vào văn phòng tôi.'

Tôi đi theo vào. Triệu Bân đóng cửa lại: 'Chuyện trên mạng, công ty cũng thấy rồi.'

Tôi hỏi: 'Thì sao?'

Anh ta nói: 'Vân Khải làm việc đứng đắn, không muốn đời tư của nhân viên ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.'

Tôi nói: 'Tôi kết hôn thì ảnh hưởng hình ảnh gì?'

Triệu Bân gõ gõ bàn: 'Trọng điểm không phải kết hôn, mà là dư luận. Cô tạm đình chỉ công việc vài ngày đi.'

Tôi nhìn anh ta: 'Ý của ai?'

Triệu Bân nói: 'Công ty quyết định.'

Tôi nói: 'Là anh quyết định, hay là Phó tổng giám đốc Tống quyết định?'

Sắc mặt Triệu Bân thay đổi: 'Cô đừng đoán mò.'

Tôi nói: 'Phó tổng Tống có hợp tác với nhà họ Thẩm. Hôm qua tôi từ chối đầu tư của nhà họ Thẩm, hôm nay tôi đã bị đình chỉ công việc. Quản lý Triệu, có trùng hợp quá không?'

Triệu Bân đứng dậy: 'Tang Ninh, cô chỉ là một trưởng phòng hành chính, đừng tự xem mình quá cao.'

Tôi gật đầu: 'Vậy tôi xin nghỉ việc.'

Anh ta sững người: 'Cô nói gì cơ?'

Tôi đặt thẻ nhân viên lên bàn: 'Không làm nữa.'

Triệu Bân cười lạnh: 'Cô tưởng gả cho Giang Lâm rồi thì không cần đi làm nữa à?'

Tôi nói: 'Tôi nghỉ việc vì tôi có chuyện quan trọng hơn, không phải vì tôi gả cho ai cả.'

Vừa bước ra khỏi văn phòng, Phó tổng Tống đi ngược chiều tới. Ông ta nhìn tôi, giọng điệu rất nhạt: 'Tang Ninh, người trẻ đừng quá bốc đồng. Rời khỏi Vân Khải, chưa chắc cô đã tìm được vị trí tốt hơn.'

Tôi nói: 'Tổng Tống, cảm ơn đã nhắc nhở.'

Phó tổng Tống nói: 'Phía nhà họ Thẩm, tôi khuyên cô đừng làm quá tuyệt tình.'

Tôi nhìn ông ta: 'Hóa ra ông không phải đến bàn công việc, mà là đến nói đỡ cho nhà họ Thẩm.'

Các đồng nghiệp xung quanh đều nhìn lại. Sắc mặt Phó tổng Tống trầm xuống: 'Tang Ninh!'

Tôi nói: 'Tổng Tống, tôi đã xin nghỉ việc rồi. Sau này ông không cần gọi tôi vào văn phòng, cũng không cần thay người khác dạy dỗ tôi nữa.'

Hứa Mạn Mạn ở bên cạnh nhỏ giọng nói: 'Đẹp lắm.'

Tôi mang đồ rời khỏi Vân Khải. Vừa xuống lầu, điện thoại Giang Lâm gọi đến: 'Phỏng vấn xong rồi.'

Tôi hỏi: 'Thế nào?'

Anh nói: 'Họ bảo anh mai đi làm.'

Tôi nói: 'Chúc mừng.'

Anh nói: 'Còn phía em thì sao?'

Tôi nhìn thùng giấy trong tay: 'Em nghỉ việc rồi.'

Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Giang Lâm nói: 'Tốt quá.'

Tôi sững người: 'Anh không hỏi tại sao à?'

Anh nói: 'Chắc chắn em có lý do. Hơn nữa, anh luôn thấy Vân Khải không xứng với em.'

Tôi cười: 'Giang Lâm, bây giờ anh biết nói chuyện thật đấy.'

Anh nói: 'Vậy tối nay ăn mừng nhé?'

Tôi nói: 'Ăn mừng thất nghiệp à?'

Anh nói: 'Ăn mừng chúng ta đều bắt đầu lại từ đầu.'

Buổi tối, chúng tôi còn chưa kịp ăn cơm thì Lương Tĩnh Nghi đã đến căn hộ. Bà đứng ở cửa, phía sau là Giang Vũ Vi. Giang Lâm chặn cửa: 'Mẹ, sao mẹ lại đến đây?'

Lương Tĩnh Nghi liếc nhìn tôi: 'Mẹ đến xem hai đứa sống thế nào.'

Giang Lâm nói: 'Vẫn tốt ạ.'

Lương Tĩnh Nghi bước vào. Bà nhìn thấy hai bát mì trên bàn, lông mày nhíu lại: 'Con để nó ăn cái này à?'

Tôi nói: 'Anh ấy tự nấu đấy.'

Giang Lâm lập tức nói: 'Con tự nguyện.'

Sắc mặt Lương Tĩnh Nghi lại trầm xuống. Giang Vũ Vi nhỏ giọng nói: 'Mợ, không phải mợ đến để nói chuyện chính sao?'

Lương Tĩnh Nghi đặt một hộp quà lên bàn: 'Tối mai là tiệc tất niên của Giang thị, hai đứa cùng đi đi.'

Giang Lâm nhíu mày: 'Không phải mẹ đã đình chỉ công việc của con rồi sao?'

Lương Tĩnh Nghi nói: 'Đình chỉ là chuyện trong nhà. Tất niên là chuyện thể diện.'

Bà nhìn tôi: 'Tang Ninh, đã đăng ký kết hôn rồi thì đừng để người ngoài xem trò cười.'

Tôi nói: 'Mẹ muốn con đi, hay không muốn con đi?'

Lương Tĩnh Nghi bị hỏi chặn họng. Giang Vũ Vi vội vàng nói: 'Ý mợ là hy vọng chị ăn mặc trang trọng một chút.'

Lương Tĩnh Nghi mở hộp quà ra. Bên trong là một chiếc váy màu nhạt. Bà nói: 'Đừng mặc đồ quá bần hàn.'

Giang Lâm sắc mặt không tốt. Tôi cầm chiếc váy lên xem qua. Kích cỡ không đúng. Tôi nói: 'Đây là size của Thẩm Mạn phải không?'

Sắc mặt Lương Tĩnh Nghi khựng lại. Giang Lâm nhìn bà: 'Mẹ.'

Giang Vũ Vi ngượng ngùng nhắm mắt lại. Lương Tĩnh Nghi nói: 'Mạn Mạn không dùng đến nữa, đồ vẫn còn mới.'

Tôi đặt chiếc váy lại vào hộp: 'Con không mặc đồ người khác bỏ lại.'

Lương Tĩnh Nghi cố nén gi/ận: 'Chỉ là một chiếc váy thôi, con nhất định phải so đo thế sao?'

Tôi nói: 'Đúng vậy.'

Giang Lâm đẩy hộp quà về phía bà: 'Mang đi đi.'

Lương Tĩnh Nghi nhìn anh: 'Giang Lâm, con nói chuyện càng lúc càng không giống con trai mẹ.'

Giang Lâm nói: 'Có lẽ là trước đây con quá giống rồi.'

Lương Tĩnh Nghi sững sờ. Tôi nhìn anh một cái. Anh khẽ bóp nhẹ ngón tay tôi. Lương Tĩnh Nghi tức gi/ận bỏ đi.'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm