"Lễ Hành, em gái cậu có phải tên là Thẩm Niệm An không?"
Thẩm Lễ Hành ngồi thẳng dậy: "Cậu gặp con bé rồi à?"
"Không, không phải, hôm nay tớ tham gia một diễn đàn học thuật, nghe người ta nhắc đến cái tên này. Là sinh viên của Đại học Kinh Bắc, học trò của viện sĩ Chu Chính Minh. Gần đây trong giới nổi tiếng lắm, nghe nói là cấp độ thiên tài đấy."
Thẩm Lễ Hành cầm điện thoại, hồi lâu không lên tiếng.
"Alô? Lễ Hành?"
"...Cậu nói con bé ở Đại học Kinh Bắc sao?"
"Đúng vậy, Viện Khoa học Vật liệu. Sao thế?"
Thẩm Lễ Hành cúp máy.
Những ngón tay gõ nhanh vào ô tìm ki/ếm: "Thẩm Niệm An Đại học Kinh Bắc".
Kết quả vừa hiện ra, đồng tử anh co rút mạnh.
【Sinh viên tiến sĩ Thẩm Niệm An thuộc Viện Khoa học Vật liệu Đại học Kinh Bắc, phát biểu báo cáo chủ đề tại Hội nghị học thuật vật liệu mới toàn quốc lần thứ mười, nhận được điểm đá/nh giá cao nhất toàn hội trường.】
【Hoa Tâm Công Nghệ tuyên bố thuê Thẩm Niệm An làm nghiên c/ứu viên trưởng cho dự án nghiên c/ứu vật liệu mới.】
【Viện sĩ Chu Chính Minh: Thẩm Niệm An là học sinh có thiên phú nhất mà tôi từng thấy trong mười năm trở lại đây.】
Từng dòng một.
Tất cả đều là tin tức trong mười ngày gần đây.
Điện thoại của Thẩm Lễ Hành trượt khỏi tay, đ/ập xuống sàn nhà.
Con bé không ra nước ngoài.
Con bé đến Kinh Bắc.
Con bé là học trò của viện sĩ Chu Chính Minh.
Con bé là nghiên c/ứu viên trưởng của Hoa Tâm Công Nghệ.
Còn anh, ngay cả chuyên ngành con bé đang học là gì cũng không biết.
Thẩm Lễ Hành nhắm mắt lại, ngửa đầu tựa vào ghế sofa.
Lồng ng/ực như bị ai đó nện một cú thật mạnh.
đ/au nhức âm ỉ.
Không thở nổi.
---
【Chương 8】
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lễ Hành đặt chuyến bay sớm nhất đến Kinh Bắc.
Anh không nói cho bất kỳ ai trong nhà biết.
Hạ cánh xong, anh đi thẳng đến Đại học Kinh Bắc.
Trước tòa nhà Viện Khoa học Vật liệu, anh đứng mười phút mới dám cất bước đi vào.
Lễ tân chặn anh lại.
"Thưa anh, anh tìm ai ạ?"
"Thẩm Niệm An. Con bé là sinh viên tiến sĩ ở đây."
Lễ tân tra c/ứu một chút: "Bạn học Thẩm Niệm An hôm nay không có ở phòng thí nghiệm, anh đã đặt lịch hẹn chưa ạ?"
"Tôi là anh trai con bé."
Biểu cảm của lễ tân không thay đổi: "Xin lỗi anh, nếu không có lịch hẹn thì không thể vào khu vực thí nghiệm. Anh có thể để lại thông tin liên lạc, tôi sẽ chuyển lời giúp anh."
Thẩm Lễ Hành đứng đó, nắm ch/ặt tay.
Đường đường là trưởng nam của Tập đoàn Thẩm thị, vậy mà bị một lễ tân chặn ngoài cửa.
Còn em gái ruột của anh, đang ở đâu đó trong tòa nhà này.
Anh thậm chí không biết con bé ở tầng mấy.
"Lễ Hành?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Thẩm Lễ Hành quay người, thấy một người đàn ông trung niên đi tới.
Là bạn cũ của bố, Phó hiệu trưởng trường Đại học Kinh Bắc - ông Trần.
"Chú Trần."
"Sao cháu lại ở đây? Tìm người à?"
Thẩm Lễ Hành hít sâu một hơi: "Chú Trần, cháu tìm em gái cháu, Thẩm Niệm An."
Phó hiệu trưởng Trần khựng lại, sau đó lộ ra biểu cảm phức tạp.
"Niệm An là em gái cháu?"
"Vâng."
"...Người nhà các cháu trước giờ không biết con bé ở đây sao?"
Thẩm Lễ Hành không nói gì.
Phó hiệu trưởng Trần nhìn biểu cảm của anh, thở dài.
"Hôm nay con bé đang họp bên phía Hoa Tâm Công Nghệ, không có ở trường. Lễ Hành, chú nói thêm một câu này - thầy Chu rất coi trọng con bé, cả viện đều coi con bé như bảo bối. Nhà các cháu... hãy biết trân trọng đi."
Hãy biết trân trọng.
Bốn chữ này như những mũi kim đ/âm vào tai Thẩm Lễ Hành.
Anh gật đầu, quay người rời đi.
---
Dưới tòa nhà trụ sở Hoa Tâm Công Nghệ.
Thẩm Lễ Hành đứng trong quán cà phê đối diện, nhìn qua cửa kính vào lối vào tòa nhà.
Anh đợi suốt hai tiếng đồng hồ.
Năm giờ rưỡi chiều, một chiếc Maybach màu đen đỗ trước cửa.
Sau đó anh nhìn thấy Thẩm Niệm An.
Con bé bước ra khỏi tòa nhà, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản và quần tây đen, tóc buộc đuôi ngựa thấp.
Sạch sẽ, gọn gàng.
Khác hẳn với cô gái lặng lẽ, ít sự hiện diện khi còn ở nhà họ Thẩm.
Con bé đang cười.
Đi cùng con bé là một người đàn ông cao lớn.
Thẩm Lễ Hành nhận ra rồi.
Bùi Thời Tự.
Bùi Thời Tự của Hoa Tâm Công Nghệ.
Anh ta đích thân mở cửa xe cho Niệm An.
Trước khi cúi người lên xe, Niệm An quay đầu nói với anh ta điều gì đó.
Bùi Thời Tự cười, giơ tay vò nhẹ đỉnh đầu con bé.
Động tác tự nhiên và thân mật.
Móng tay Thẩm Lễ Hành cắm sâu vào lòng bàn tay.
Anh lao ra khỏi quán cà phê.
"Niệm An!"
Tiếng gọi vang qua đường phố, qua dòng xe cộ.
Động tác của Thẩm Niệm An khựng lại.
Con bé đứng thẳng người, quay đầu lại.
Cách một con đường, bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Lễ Hành nhìn thấy ánh mắt của con bé.
Bình thản.
Không ngạc nhiên, không hoảng lo/ạn, không hổ thẹn.
Thậm chí không có bất kỳ sự d/ao động nào.
Giống như đang nhìn một người lạ.
Bùi Thời Tự nhìn theo hướng ánh mắt con bé, khẽ nhíu mày: "Quen à?"
Thẩm Niệm An thu hồi ánh mắt, cúi người ngồi vào trong xe.
"Không quen."
Cửa xe đóng lại.
Chiếc Maybach rời đi.
Thẩm Lễ Hành đứng bên kia đường, như bị đóng đinh tại chỗ.
Không quen.
Con bé nói không quen.
Gió lùa vào cổ áo anh, toàn thân anh lạnh toát.
---
【Chương 9】
Thẩm Lễ Hành trở về khách sạn, thức trắng đêm.
Sáng hôm sau, anh lại đứng đợi ở cổng Đại học Kinh Bắc.
Đợi từ bảy giờ sáng đến mười hai giờ trưa.
Cuối cùng cũng thấy Thẩm Niệm An bước ra khỏi cổng trường.
Bên cạnh con bé là một nam sinh đeo kính, hai người dường như đang thảo luận về một vấn đề học thuật nào đó.
Thẩm Lễ Hành bước nhanh tới.
"Niệm An."
Thẩm Niệm An dừng bước.