Ngày tháng cứ thế nhạt nhòa trôi qua.
Ngày này sau khi tan học, vài người dân làng đứng ngoài tư thục tán gẫu.
「Nghe gì chưa? Con gái nhà họ Thẩm ở Ninh thành gả đi năm nào, nay thật là gh/ê g/ớm. Phu quân nàng là Cố Thám hoa, năm nay lại thăng quan rồi.」
「Chẳng phải sao, nghe nói làm quan lớn ở kinh thành, Thánh thượng còn khen hắn có tài.」
「Đáng quý nhất là, làm quan lớn như vậy mà chẳng hề có lấy một thiếp thất, chỉ một lòng giữ lấy người vợ xuất thân nhà buôn kia. Hai vợ chồng ân ân ái ái, trở thành một giai thoại ở kinh thành.」
Tạ Uẩn Chi từ trong tư thục bước ra.
Dân làng thấy hắn, cười chào hỏi: 「Tạ tiên sinh, tan học rồi sao?」
Hắn gật đầu.
「Vừa nãy các vị nói, phu nhân của Cố Thám hoa... là người nhà họ Thẩm ở Ninh thành sao?」
「Chính là nàng. Con gái đ/ộc nhất nhà họ Thẩm, tên khuê các là Đường Âm đó.」 Người dân làng chép miệng, 「Cô nương này mệnh tốt, gả được người biết nóng biết lạnh.」
Tạ Uẩn Chi đứng lặng ở đó.
Chiếc thước kẻ trong tay không biết đã rơi xuống đất từ bao giờ.
Hắn cúi người nhặt lên, ngón tay chạm vào chiếc thước kẻ lạnh buốt, bỗng thấy hốc mắt nóng ran.
Hắn nhớ lại ngày trung thu năm ấy.
Hắn nói với nàng, đợi ta thi đậu, sẽ đến nhà nàng cầu hôn.
Hắn nhớ lại ngày hôm ấy dưới gốc liễu ở thư viện.
Nàng nói, sau này dù ta có gả cho lợn cho chó, cũng tuyệt đối không gả cho chàng làm thiếp.
Hắn nhớ lại ngày hoa hải đường nở rộ khắp thành.
Nàng mặc hỷ phục đỏ rực, ngồi trong kiệu hoa.
Kiệu hoa đi ngang qua trước mặt hắn.
Không dừng lại.
Hắn đứng thẳng người dậy.
Dưới mái hiên tư thục,
có đôi chim én đang ngậm bùn xây tổ.
Xuân đi thu lại, lại thêm một năm.
Hải đường năm nào cũng nở, chỉ là chẳng có đóa nào rơi vào lòng hắn nữa.
(Toàn văn hoàn)