Mặt Thiên Diệu đỏ bừng trong chốc lát, rồi lại tái nhợt đi. "Ngươi chẳng qua chỉ là kẻ tiểu nhân thừa cơ lợi dụng, thứ Hoa Nguyệt muốn căn bản không phải là ngươi, nàng chỉ muốn trứng rồng, mà ngươi - một con xà yêu - lại tình cờ có thể cho nàng thứ đó mà thôi."
Chước Diệp nhướng mày: "Vậy giờ trứng cũng đã có, con cũng đã có, nương tử chẳng phải vẫn không thể rời xa ta sao? Những điều ngươi nói, có quan trọng không?"
Thiên Diệu nghẹn lời không nói được gì, quay sang nhìn ta, đáy mắt đầy những tia m/áu. "Hoa Nguyệt, nàng theo ta đi, long tử đã nở rồi, tộc rồng đã có hậu duệ, nàng không cần phải ủy khuất bản thân ở lại bên cạnh hắn nữa, ta có thể giúp nàng nuôi con, ta làm gì cũng được, những lời nàng từng nói ta đều sẽ sửa, nàng cho ta thêm một cơ hội đi..."
Ta ngắt lời hắn: "Thiên Diệu, một long tử là không đủ."
Hắn sững sờ.
"Tộc rồng diệt vo/ng, chỉ còn lại mình ta. Ta muốn phục hưng tộc rồng, sinh một đứa thì thấm tháp gì?" Ta nói rõ ràng từng chữ, "Ta còn phải sinh đứa thứ hai, thứ ba, sinh đến khi nào không sinh nổi nữa mới thôi. Tộc rồng cần rất nhiều, rất nhiều con cái, càng đông càng tốt."
"Vì vậy, ta không thể theo ngươi, ta và ngươi không thể sinh con, đó mới là vấn đề cốt lõi nhất. Duyên phận giữa ngươi và ta, đã tận từ lâu rồi."
"Đi đi, tự tìm con đường của riêng mình đi."
Nói xong, ta quay người ôm đứa nhỏ bước đi. Chước Diệp đuổi theo, cười vô cùng đắc ý.
Đạn mạc phát đi/ên.
【Hu hu, nữ phụ tà/n nh/ẫn quá, nhưng mà ngầu thật】
【Khi nàng nói "một đứa là không đủ", mình nổi hết da gà, đây mới là chân long nữ thực thụ】
【Nam chính thảm quá, nhưng mình lại thấy hắn đáng đời, sớm làm gì không làm】
Sau ngày hôm đó, ta cứ ngẫm Thiên Diệu sẽ nản lòng. Kết giới mà Chước Diệp giăng ra ở Động Đình Hồ không phải là thứ một tiểu phượng hoàng có thể phá vỡ, hắn có muốn tìm cũng không thấy.
Ta an phận nuôi con, lại cùng Chước Diệp nỗ lực sinh thêm quả trứng thứ hai, ngày tháng trôi qua thật yên bình và vững chãi.
Cho đến ba tháng sau, tiểu long tử lại lén chạy ra ngoài chơi. Ta đuổi theo, nhìn thấy một căn nhà gỗ ở rìa kết giới.
Thiên Diệu ở đó.
Ta kinh ngạc cực độ: "Ngươi..."
"Ta không làm gì cả." Hắn cư/ớp lời, "Đây không phải địa giới Động Đình Hồ, đây là bên ngoài kết giới của nàng, không tính là cửa nhà nàng, ta ở đây cũng đâu có cản trở gì nàng!"
Lúc này ta mới biết, con bé cứ lén chạy ra ngoài gần đây đều là để chơi với hắn.
Chước Diệp nghe thấy chuyện này, tức gi/ận đ/ập vỡ ba cái chén, xắn tay áo lên định đi dỡ nhà. Kết quả đá/nh cũng chẳng đuổi được người, Thiên Diệu cứ thế mà ở lại.
Ta không gặp hắn, hắn liền gặp con ta. Ngày tháng lâu dần, mấy đứa nhỏ đều rất quý hắn, Chước Diệp lại đi đuổi hắn vài lần. Lần cuối cùng đi đuổi, lúc về sắc mặt hắn vô cùng kỳ quái.
"Sao thế?"
"Hắn cơi nới thêm ba gian nhà gỗ rồi." Chước Diệp vô cảm nói, "Bảo là để tiện sau này chăm sóc bọn trẻ."
Ta suýt sặc trà mà ch*t.
Hóa ra hắn thích chăm con cho ta.
Sau đó, xuân đi thu lại, chớp mắt một cái, ta cũng chẳng biết đã qua bao nhiêu năm. Mấy đứa nhỏ đều đã lớn, ta lại ấp thêm vài quả trứng nữa. Còn căn nhà gỗ ngoài kết giới, không biết từ bao giờ đã mở rộng thành một tòa viện.
Trong viện có xích đu, có cây ăn quả, còn có một hàng ngựa gỗ dành riêng cho lũ rồng nhỏ. Thiên Diệu vẫn dáng vẻ ấy, chỉ là bên tóc mai đã điểm vài sợi bạc. Hắn chưa đầy trăm tuổi đã chịu quá nhiều vết thương, lại từng trúng chướng đ/ộc, thọ nguyên rốt cuộc cũng không thể sánh bằng ta và Chước Diệp - những đại yêu ngàn năm.
Nhưng hắn vẫn không đi.
Chước Diệp có lần uống say, hiếm hoi nhắc đến hắn: "Con phượng hoàng đó, vẫn ở ngoài kết giới, hắn có biết là nàng không bao giờ quay đầu lại không?"
Ta nói: "Hắn biết."
"Vậy hắn còn đợi cái gì?"
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, tòa viện ở rìa kết giới vẫn thắp một ngọn đèn leo lét.
"Ta không biết." Ta nói.
Nhưng thực ra ta biết.
Hắn đang đợi một câu trả lời vĩnh viễn không bao giờ đến.
Đạn mạc lướt qua, thưa thớt, không còn náo nhiệt như năm nào.
【Hoàn thành rắc hoa, Thiên Diệu đợi mấy trăm năm, Hoa Nguyệt cũng không quay đầu, đây mới là "hỏa táng tràng" truy thê thực thụ】
【Nữ phụ tỷ tỷ thật sự quá ngầu, từ đầu đến cuối đều hiểu rõ mình muốn gì, không hề quay đầu lại lấy một bước】
Đúng vậy.
Ta chưa từng quay đầu lại.
(Hoàn)