Người đàn bà ngửa đầu thét lên, tiếng kêu như hàng chục người đàn bà chồng chéo lên nhau. Bụi bặm trên xà nhà ào ạt rơi xuống. Ngụy Trường Thuận ngã lăn ra đất, lồng ng/ực phập phồng dữ dội. Tôi thấy cổ tay áo của ông bị m/áu đen dính vào, vết m/áu như những con côn trùng bò lổm ngổm chui vào da th!t ông. Ông nghiến răng x/é toạc tay áo, lấy tro nhang chà xát mạnh lên cánh tay. Da th!t trầy xước, nhưng ông dường như chẳng thấy đ/au.
Tôi hỏi: "Ông còn giấu giếm điều gì?"
Ngụy Trường Thuận nhìn sợi dây rốn khô trên tay tôi, ánh mắt đờ đẫn.
"Đó là đường đến của âm th/ai. Bà nội cô năm đó đã c/ắt xuống. Bà không thể đ/ốt đi, nên nó mới cứ bám riết lấy nhà họ Khương."
Tôi nói: "Chỉ cần đ/ốt nó đi là xong chuyện sao?"
Ngụy Trường Thuận cười khổ: "Nếu đ/ốt được, thì mười lăm năm trước đã kết thúc rồi. Thứ này được nuôi dưỡng bằng lòng tham của người sống. Chỉ đ/ốt vật ch*t thì chẳng ích gì."
Người đàn bà nằm rạp trên giường sinh, những sợi tóc bết dính vào mặt. Vết nứt trên bụng nàng đang dần khép lại. Khuôn mặt đứa trẻ bên trong đã biến mất một nửa, chỉ còn cái miệng vẫn áp dưới lớp da mà cười. Nàng thở dốc nói: "Ngụy Trường Thuận, ông nói nghe hay thật. Người đuổi gia đình đó khỏi làng năm xưa là ông. Người niêm phong nghĩa trạch là ông. Người dập tắt sự thật cũng là ông. Thứ ông sợ không phải là m/a. Ông sợ người trong làng biết rằng, đứa trẻ đó không phải ch*t trong tay bà Khương."
Mặt Ngụy Trường Thuận xám ngoét. Lòng tôi trĩu nặng.
"Đứa trẻ đó rốt cuộc đã ch*t thế nào?"
Ngụy Trường Thuận cúi đầu, hồi lâu không đáp. Những bóng người ch*t trong sân bỗng đồng loạt lên tiếng.
"Nói đi. Trưởng làng, nói đi. Năm đó ông bắt chúng tôi ngậm miệng. Ông nói truyền ra ngoài thì làng mất mặt. Ông nói bớt một chuyện thì hơn."
Những âm thanh ấy chồng chất lên nhau, đ/è nặng đến mức vách tường ngôi nhà cũ cũng phải r/un r/ẩy. Ngụy Trường Thuận bịt tai, quỳ bên ngưỡng cửa.
"Đừng nói nữa. Đừng nói nữa."
Tôi siết ch/ặt chiếc kéo, ép mình không nhìn những dấu bàn tay lại nổi lên trên bụng người đàn bà.
"Ngụy Trường Thuận. Bây giờ không nói, đêm nay người ch*t không chỉ có mình tôi đâu."
Ông ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt đầy những giọt lệ đục ngầu.
"Đứa trẻ đó lúc lọt lòng không hề ch*t."
Tôi nín thở. Tiếng cười của người đàn bà khẽ vang lên trên giường sinh.
Giọng Ngụy Trường Thuận r/un r/ẩy dữ dội: "Bà nội cô đã c/ứu được người mẹ. Đứa trẻ cũng đã chào đời. Chỉ là vì bị ngạt lâu quá nên không khóc. Bà cô vỗ lòng bàn chân, móc miệng mũi, đứa trẻ đã có hơi thở. Là một bé gái."
Sợi dây rốn trong tay tôi bỗng gi/ật gi/ật như có sự sống. Sợi chỉ đỏ siết ch/ặt vào lòng bàn tay tôi. Ngụy Trường Thuận nhắm mắt lại.
"Mẹ chồng nhà đó tưởng không giữ được hương hỏa, đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới. Con trai bà ta cũng nói bà Khương hại nhà hắn tuyệt hậu. Sau đó đứa trẻ khóc. Họ nghe thấy là con gái, mặt mũi liền biến sắc."
Miệng tôi đắng ngắt. Tôi đã đoán ra đoạn kết. Nhưng tôi vẫn để ông nói tiếp.
"Bà nội cô vào bếp rửa tay. Khi quay lại, đứa trẻ đã biến mất. Người phụ nữ kia vừa tỉnh lại, hỏi con mình đâu. Không ai trả lời. Bà cô lao ra ngoài tìm, mới phát hiện bé gái đã bị mẹ chồng nhà kia bế ra sau sân. Bà dùng tro cỏ ướt bịt miệng đứa trẻ."
Ngụy Trường Thuận nói đến đây, cả người run bẩy.
"Khi bà cô cư/ớp lại được, đứa trẻ đã tắt thở. Gia đình đó sợ tội, quay sang vu khống bà hại người. Khi ta đến nơi, người ta vây kín ở đó. Ta sợ chuyện lớn, nên bảo họ đem ch/ôn đứa trẻ, rồi đuổi gia đình kia đi. Ta tưởng ch/ôn là xong. Nhưng dây rốn chưa đ/ốt, nhau th/ai chưa sạch, oán khí đã lưu lại trong nghĩa trạch."
Người đàn bà trên giường sinh từ từ ngẩng đầu. Hai dòng m/áu đen chảy dài trên mặt nàng.
"Không phải oán khí. Là mệnh. Đó là mệnh của ta."
Giọng nàng bỗng biến thành một người phụ nữ trẻ: "Ta đã liều mạng sinh ra nó. Ta còn chưa kịp nhìn một cái. Họ đã bịt miệng nó đến ch*t."
Giây tiếp theo, giọng lại biến thành bà lão the thé: "Con gái là đồ báo hại, sống cũng là người nhà khác."
Giây tiếp theo lại là giọng đàn ông khàn đục: "Đừng truyền ra ngoài, truyền ra ngoài thì ta còn mặt mũi nào làm người."
Những âm thanh ấy cắn x/é lẫn nhau trong cổ họng nàng. Nàng không phải một người. Nàng là con quái th/ai được khâu lại từ á/c niệm và oán khí của tất cả những người đêm đó. Tôi chợt hiểu ra tại sao năm xưa bà nội không thể c/ắt đ/ứt nó hoàn toàn. Vì chiếc kéo có thể c/ắt dây rốn, nhưng không thể c/ắt đ/ứt cái á/c trong lòng người.
Tôi đặt đoạn dây rốn khô lên vải trắng.
"Muốn c/ắt đ/ứt, phải tìm thấy bé gái bị hại kia."
Ngụy Trường Thuận nhìn tôi: "Nó ch/ôn dưới gốc hòe sau sân. Nhưng cây hòe đó đã khô héo từ lâu rồi."
Người đàn bà bỗng trượt khỏi giường. Cái bụng nàng xệ xuống tận đất, từ trong vết nứt thò ra hai bàn tay nhỏ trắng bệch, chống xuống đất bò về phía trước.
"Cô không tìm được nó đâu. Nó đã ở trong bụng ta rồi. Muốn tìm, thì hãy mổ bụng ta ra."
Tôi lùi lại một bước. Chiếc kéo trong hòm gỗ cũ bỗng nhảy lên. *Cạch. Cạch.* Như giục tôi ra tay.
Ngụy Trường Thuận thét lên: "Đừng mổ! Mổ nó ra, chính là đỡ nó chào đời!"
Người đàn bà bò đến bên tấm vải trắng, ngước mặt nhìn tôi. Cái miệng đứa trẻ trong bụng nàng áp sát ra ngoài, khẽ nói: "Bà ơi, con lạnh."
Vết hằn đỏ trên cổ tay tôi nóng ran như muốn nứt toác ra.