"Anh Lương, em không bị t/âm th/ần." Tôi nói.

"Anh biết."

"Em có giấy chẩn đoán của b/ệnh viện. Trầm cảm, không phải t/âm th/ần phân liệt. Hơn nữa tình trạng của em đang tốt lên."

Mẹ tôi chen vào: "Nó bị t/âm th/ần đấy! Nó từng t/ự s*t! Nó không bình thường!"

Đám đông vây xem im bặt. Tất cả mọi người đều nhìn tôi. Tôi có thể cảm nhận được những ánh nhìn đó. Tò mò, đồng cảm, hiếu kỳ. Trước đây, những lúc thế này tôi sẽ muốn ch*t. Muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nhưng bây giờ——tôi phát hiện ra mình không còn sợ nữa.

"Đúng." Tôi nói. Giọng không lớn, nhưng rất vững. "Tôi từng t/ự s*t."

Mẹ tôi sững người. Bà không ngờ tôi lại thừa nhận thẳng thừng như vậy.

"Vì mẹ tôi ép tôi ăn th!t cừu mà tôi bị dị ứng suốt mười hai năm. Ép tôi học ngành tôi không muốn học. Ép tôi làm công việc tôi không muốn làm. Tôi bị trầm cảm, bà không cho tôi đi khám. Tôi không chịu nổi nữa nên đã uống th/uốc ngủ. Sau khi được c/ứu sống, bà t/át tôi một cái, bảo rằng chưa có sự đồng ý của bà thì không được phép ch*t."

Trong đám đông có người hít vào một hơi. Có người đang lôi điện thoại ra. Sắc mặt mẹ tôi thay đổi. Từ vẻ ngang ngược ban đầu chuyển thành——bà bắt đầu nhận ra tình hình đã không còn đúng như ý mình nữa.

"Con—con nói bậy! Mẹ không cho con đi khám lúc nào!"

"Mẹ à, con có ghi chép lịch sử đăng ký khám b/ệnh. Lần nào mẹ cũng tự ý hủy thay con. Mẹ còn nhớ không?"

"Đó là vì con vốn dĩ không có b/ệnh—"

"Giấy chẩn đoán của b/ệnh viện hạng 3, trầm cảm mức độ trung bình. Mẹ nói con không có b/ệnh. Báo cáo xét nghiệm dị ứng, dị ứng protein th!t cừu. Mẹ nói con làm bộ làm tịch."

Tôi nói từng chuyện một. Giọng điệu bình thản. Không khóc, không hét, không suy sụp cảm xúc. Chỉ là đang trần thuật lại sự thật. Nhưng mỗi câu nói thốt ra, mặt mẹ tôi lại tái đi một phần. Đám đông vây xem ngày càng đông. Có người đang thì thầm.

"Bà mẹ này..."

"Ép con t/ự s*t còn đến đây làm lo/ạn..."

"á/c quá vậy..."

Mẹ tôi nghe thấy những âm thanh đó. Môi bà bắt đầu run. Tờ giấy A4 rơi khỏi tay bà.

"Con... con cố tình." Giọng bà thay đổi, từ cao vút trở nên khàn đặc. "Con cố tình làm mẹ mất mặt trước bao nhiêu người thế này—"

"Mẹ à." Tôi nhìn bà. "Không phải con làm mẹ mất mặt. Là mẹ tự mình đến đây. Là mẹ tự cầm tờ giấy đó. Là mẹ tự mình gào thét."

"Mẹ là vì tốt cho con!"

Câu này bà đã hét lên vô số lần rồi. Hét suốt hai mươi ba năm rồi. Nhưng hôm nay, khi câu này thốt ra——trong đám đông vây xem có người bật cười. Không phải cười nhạo. Mà là kiểu cười đắng chát, bất lực. Mẹ tôi nghe thấy tiếng cười đó, cơ thể loạng choạng một chút. Bà nhìn quanh bốn phía. Tất cả mọi người đều đang nhìn bà. Không phải ánh mắt đồng cảm. Mà là ánh mắt phán xét. Lần đầu tiên bà đứng ở vị trí "bị phán xét". Suốt hai mươi ba năm qua, người bị phán xét luôn là tôi.

"Con không nghe lời", "Con không hiểu chuyện", "Con có lỗi với mẹ"——luôn là tôi. Nhưng hôm nay, người đứng dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, là bà.

Nước mắt bà cuối cùng cũng chảy xuống. Không phải diễn. Là thật.

"Con h/ận mẹ..." giọng bà vỡ vụn. "Con h/ận mẹ của con..."

Tôi nhìn bà. Sự phẫn nộ, tủi thân, bất lực, tuyệt vọng của hai mươi ba năm, đáng lẽ lúc này phải tuôn trào ra. Nhưng kỳ lạ thay——trong lòng tôi không hề có h/ận th/ù. Chỉ có sự bình yên. Và một chút... thương hại.

"Mẹ à, con không h/ận mẹ."

Bà ngẩng đầu nhìn tôi.

"Nhưng con sẽ không về nữa."

"Con..."

"Mẹ là mẹ của con. Điều này không thay đổi được. Nhưng cuộc đời con là của chính con. Mẹ không quản được nữa đâu."

Tôi nhặt tờ giấy A4 dưới đất lên, gấp lại, đưa cho bà.

"Về đi ạ. Đừng đến đây nữa."

Bà nhận lấy tờ giấy. Đứng đó. Như thể không biết phải làm gì. Lão Lương ở bên cạnh khẽ nói: "Bà chị à, để tôi gọi xe giúp bà."

Bà không nói gì. Xoay người bỏ đi. Không gọi xe. Tự đi bộ. Dáng lưng rất nhỏ bé. Nhỏ hơn rất nhiều so với trong trí nhớ của tôi. Tôi đứng tại chỗ nhìn bà đi xa. Cho đến khi không còn thấy bóng dáng nữa.

Hồ Lỗi không biết xuất hiện từ lúc nào, đứng cạnh tôi.

"Cậu không sao chứ?"

"Không sao."

"Cậu vừa rồi—giỏi thật đấy."

"Đâu có."

"Thật mà. Cậu trước đây không bao giờ nói được những lời như vậy."

Tôi nhìn cậu ấy.

"Tôi trước đây cũng không làm được chuyện t/ự s*t như vậy."

"......"

"Đi thôi. Tôi mời cậu ăn th!t nướng."

"Cậu chẳng phải vẫn đang đi làm ở đây sao? Không cần tiền à?"

"...Vậy cậu mời tôi."

"Dựa vào cái gì?"

"Dựa vào việc hôm nay tôi bị tổn thương tinh thần trước công chúng."

"Đó mà gọi là tổn thương à? Cậu là đang hạ đẳng tấn công (đ/è bẹp đối thủ bằng tư duy vượt trội) đấy."

"Thôi được, mời qua mời lại, chia đôi."

"Chốt."

Chúng tôi đi vào trong quán. Lão Lương thấy tôi quay lại, hỏi một câu: "Tiểu Tống, hôm nay cho cậu nghỉ, hay là về nghỉ ngơi chút đi?"

"Không cần ạ. Em muốn xiên th!t."

"......Được, tùy cậu."

Hôm đó tôi xiên ba trăm xiên. Trong đó có một trăm xiên th!t cừu. Tay không hề run. Một chút cũng không.

【Chương 9】

Sau sự việc đó, mẹ tôi không xuất hiện nữa. Không phải biến mất hoàn toàn, nhưng không còn đến tìm tôi nữa. Bác cả sau đó có gọi một cuộc điện thoại, nói mẹ tôi "dạo này trạng thái không tốt lắm, cũng không ra khỏi nhà nữa".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm