Phía sau tôi là b/ệnh viện. Xa hơn nữa là đống đổ nát hoang tàn của nhà họ Thẩm. Gió thổi qua, mang theo chút hương vị của th/uốc sát trùng và nắng sớm.
Tôi chợt nhớ đến tấm di ảnh đen trắng trong đám tang. Thẩm Minh Châu từng nói, tấm ảnh đó hợp với tôi nhất. Sạch sẽ, ngoan ngoãn, không chướng mắt.
Nhưng giờ đây tôi vẫn đang sống.
Tôi không sạch sẽ, cũng chẳng ngoan ngoãn, càng không bao giờ vì bất cứ ai mà trở nên "không chướng mắt" nữa.
Từ nay về sau, tôi không còn là con gái nhà họ Thẩm. Không còn là vị hôn thê của Lục Cảnh Thần. Không còn là Thẩm Tri Vi luôn mòn mỏi đợi chờ người khác yêu thương mình.
Tôi chỉ là Tri Vi.
Một Tri Vi sống sót bước ra từ chính đám tang của mình.
Lần này, tôi không c/ầu x/in bất cứ ai phải yêu thương tôi.
Tôi chỉ cần họ nhớ kỹ một điều —
Tôi đã từng ch*t một lần.
Nhưng kẻ phải xuống địa ngục, chưa bao giờ là tôi.