Mẹ thở dài: “Cậu cũng không còn nhỏ nữa, tự chăm sóc bản thân cho tốt.” A Cửu gật đầu, tiếp tục ăn. Khương Đường nhìn cậu, nghe thấy tiếng lòng: “Chị quan tâm mình rồi, vui quá.” Khương Đường khẽ cong môi.

Ăn xong, A Cửu chủ động giúp rửa bát. Khương Đường ngồi trên sofa, nghe tiếng nước và tiếng bát đĩa va chạm trong bếp, còn có cả tiếng A Cửu ngân nga hát nhỏ. Mẹ bước tới, ngồi xuống cạnh cô bé: “Đang nghĩ gì thế?”

Khương Đường lắc đầu: “Không có gì ạ.” Mẹ im lặng một lúc rồi nói: “A Cửu nó... từ nhỏ đã vậy. Nhìn thì có vẻ vô tư lự, nhưng thực ra trong lòng nó hiểu hết. Hồi còn ở M/a giới, nó luôn theo sát bản quân, bản quân đi đâu nó theo đó. Lần này lén chạy xuống đây cũng là vì lo cho bản quân.”

Khương Đường gật đầu. Mẹ xoa đầu cô bé: “Sau này nếu nó gặp chuyện gì, con giúp nó nhé.”

Khương Đường ngẩng đầu nhìn mẹ: “Con có thể giúp gì cho cậu ạ?”

Mẹ mỉm cười: “Chẳng phải con có thể nghe thấy sao?”

Khương Đường ngẩn người rồi gật đầu. A Cửu rửa bát xong bước ra, lau tay hỏi: “Chị, tối nay em ở lại đây được không?”

Mẹ nhướng mày: “Tại sao?”

A Cửu gãi đầu: “Phòng em thuê, chủ nhà bảo hôm nay kiểm tra, bảo em đừng về.”

Mẹ im lặng một lúc rồi chỉ tay vào sofa: “Ngủ ở đó.”

A Cửu cười toe toét: “Cảm ơn chị!”

Đêm đến, Khương Đường nằm trên giường, nghe thấy tiếng A Cửu trở mình ngoài phòng khách, cùng tiếng cậu tự lẩm bẩm: “Mai ca sáng, phải dậy sớm... quán trà sữa đó nhiều đơn, có thể chạy thêm vài vòng... Cô ấy thường tám giờ làm, mình bảy rưỡi qua chắc là gặp được...” Khương Đường cong môi, dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, khi Khương Đường thức dậy thì A Cửu đã đi rồi. Trên bàn trà để lại một mảnh giấy: “Chị, em đi giao hàng đây. Tối lại qua ăn chực.” Mẹ nhìn mảnh giấy, thở dài. Bố ở bên cạnh nói: “Cậu ta cũng chăm chỉ thật.” Mẹ gật đầu: “Tùy nó vậy.”

Khương Đường cầm mảnh giấy lên xem rồi đặt lại bàn. Cô bé đột nhiên thấy mong chờ buổi tối. Sáng thứ Hai, tại trường mẫu giáo, Khương Đường vừa vào lớp đã thấy Hạo Hạo thu mình trong góc, vừa thấy cô bé vào liền cúi gằm mặt. Khương Đường bước tới, đứng trước mặt cậu ta. Hạo Hạo run b/ắn người, không dám ngẩng đầu. Khương Đường hỏi: “Hôm nay cậu còn gi/ật tóc tớ không?”

Hạo Hạo lắc đầu lia lịa. Khương Đường gật đầu: “Thế thì tốt.” Cô bé quay người bỏ đi. Phía sau truyền đến tiếng thở phào nhẹ nhõm của Hạo Hạo. Khương Đường khẽ mỉm cười.

Hoạt động buổi sáng là vẽ tranh. Cô giáo yêu cầu vẽ “Ngôi nhà của em”. Khương Đường cầm bút lên suy nghĩ rồi bắt đầu vẽ. Cô bé vẽ bố, mẹ và bản thân, ba người nắm tay nhau đứng trước một ngôi nhà. Bên cạnh nhà có một cái cây, trên cây đậu vài chú chim nhỏ. Cô giáo bước tới nhìn bức tranh, cười nói: “Đường Đường vẽ đẹp quá. Những chú chim này là gì thế?”

Khương Đường suy nghĩ: “Là hàng xóm ạ.” Cô giáo ngẩn người rồi cười: “Đường Đường hài hước thật.” Khương Đường không giải thích. Cô bé không hề hài hước. Những chú chim đó đúng là hàng xóm – do Tổ Văn thư Tiên giới biến thành.

Chiều tan học, mẹ đến đón cô bé. Trên đường về, họ lại đi qua quảng trường. Hôm nay quảng trường đặc biệt đông người, nhạc vang dội. Bà Vương đứng phía trước, dẫn đội nhảy điệu mới. Mẹ dừng bước chân, đứng xem một lát. Bà Vương thấy họ liền nhiệt tình vẫy tay: “Mẹ Đường Đường! Lại đây nhảy cùng đi!”

Mẹ do dự một chút rồi bước tới. Khương Đường ngồi trên ghế dài bên cạnh, nhìn mẹ hòa vào đội ngũ, học theo động tác mới của bà Vương. Hôm nay mẹ nhảy thuần thục hơn hẳn. Những động tác đó bà chỉ cần nhìn qua là biết, làm ra còn chuẩn hơn cả bà Vương. Các bà các cô bên cạnh lại bắt đầu bàn tán: “Mẹ Đường Đường nhảy đẹp thật.” “Cô ấy có từng học nhảy không nhỉ?” “Không biết, nhưng nhìn cô ấy nhảy rất có khí thế.”

Một khúc nhạc kết thúc, bà Vương chạy tới nắm ch/ặt tay mẹ: “Mẹ Đường Đường, cô giỏi quá! Cuộc thi cấp thành phố tuần sau, cô nhất định phải tham gia!”

Mẹ ngẩn người: “Cuộc thi?”

“Vâng, giải nhảy quảng trường! Đội mình đăng ký rồi! Cô làm người dẫn nhảy, chắc chắn chúng ta sẽ đoạt giải!”

Mẹ hơi do dự: “Bản... tôi không giỏi thi đấu lắm.”

Bà Vương xua tay: “Không sao, có tôi đây! Hai ta cùng dẫn, đảm bảo không vấn đề gì!” Mẹ suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được.” Bà Vương nhảy cẫng lên vì vui sướng: “Tuyệt quá! Vậy mai bắt đầu tập thêm nhé!”

Khương Đường ngồi cạnh chứng kiến, thầm nghĩ: Mẹ thật sự sắp tham gia cuộc thi nhảy quảng trường rồi. Đột nhiên, cô bé chú ý tới một người đang đứng bên rìa quảng trường. Ki/ếm tiên. Hôm nay ông mặc bộ đồ thể thao xám, đứng dưới bóng cây, nhìn chằm chằm vào phía này – chính x/ác là nhìn chằm chằm vào bà Vương. Khương Đường dùng thuật đọc tâm quét qua nội tâm ông.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm