"Thẩm Niệm, những gì cô vừa nói, chắc là đã học thuộc lòng từ trước rồi đúng không?"

Giọng điệu của cô ta không còn là sự mỉa mai nhẹ bẫng như trước nữa. Cô ta đang hỏi một cách nghiêm túc, bởi vì cô ta không tìm ra lời giải thích nào khác.

"Có phải ê-kíp chương trình đã đưa đáp án cho cô trước rồi, cô mới nói ra được như vậy không?"

Câu này rất thông minh. Nếu tôi thực sự đã có đáp án từ trước, thì tất cả những phân tích xuất sắc vừa rồi đều không đáng kể, ngược lại còn biến tôi thành kẻ gian lận.

Trong phần bình luận cũng có người đi theo hướng này. "Chẳng lẽ là kịch bản sao?" "Thẩm Niệm biết đáp án trước à?" "Chương trình này vốn dĩ là diễn mà."

Tôi chưa kịp trả lời, giáo sư Phương đã lên tiếng.

Giáo sư Phương vẫn luôn đứng, từ lúc tôi chỉ ra lỗi sai đầu tiên ông đã đứng dậy, đến giờ vẫn chưa ngồi xuống.

Ông nói một câu.

"Đáp án vụ án căn phòng kín tối thượng tập bảy, chỉ có mình tôi biết. Tôi chưa từng đưa cho bất kỳ ai xem trước, bao gồm cả đạo diễn của chương trình."

Giọng ông không lớn, dứt khoát, như d/ao mổ lướt qua da th!t.

Trong trường quay không ai dám tiếp lời.

Giáo sư Phương nhìn tôi.

"Cách cô đeo găng tay vừa rồi, là quy trình thao tác pháp y tiêu chuẩn. Tay phải đeo trước, kẽ ngón tay trái kéo ch/ặt. Thói quen này không phải xem phim truyền hình mà học được."

Tôi không trả lời.

Giáo sư Phương nói thêm một câu nữa.

"Cổ tay trái của cô có một vết s/ẹo cũ. Trong số những sinh viên tôi từng dạy, chỉ có ba người bị d/ao mổ rạ/ch trúng cổ tay trong lần đầu thực hành giải phẫu. Vị trí vết s/ẹo đó rất đặc biệt, không nằm trên mu bàn tay, không nằm trong lòng bàn tay, mà ở mặt trong của mỏm trâm xươ/ng trụ."

Chị Triệu không hiểu những thuật ngữ giải phẫu đó là gì, nhưng chị ấy nghe hiểu hai chữ "sinh viên".

"Giáo sư Phương, sinh viên mà ông nói là ý gì?"

Giáo sư Phương không thèm để ý đến chị ấy.

Ông chỉ nhìn tôi.

"Cô là ai?"

Mười tám triệu khán giả trước màn hình đang đợi câu trả lời của tôi.

Phần bình luận ngừng hẳn.

Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Không khí trong phòng kín mang theo mùi hỗn hợp của nhựa và nguyên liệu, đó là mùi của mô hình silicon.

Nhưng thứ tôi ngửi thấy không phải cái này.

Thứ tôi ngửi thấy là mùi formalin trong phòng giải phẫu từ rất lâu về trước, trộn lẫn với cái lạnh của kim loại, và cả cơn gió thổi vào từ cửa sổ đóng không ch/ặt.

"Giáo sư Phương, ông không nhận ra tôi cũng là chuyện bình thường. Tôi chỉ ngồi trong lớp của ông đúng một học kỳ."

Ngón tay giáo sư Phương khẽ run trên mặt bàn.

"Cô khóa nào?"

"Sáu năm trước. Chuyên ngành Pháp y lâm sàng."

Giáo sư Phương ngồi xuống.

Ông đá/nh giá lại tôi một lần nữa, đôi lông mày nhíu ch/ặt hơn.

Phần bình luận lại sống dậy, tràn ra như một tổ ong bị chọc vỡ.

"Chuyên ngành pháp y?" "Cô ấy từng học pháp y?" "Vậy cô ấy không phải bình hoa?" "Đợi đã, kiểm tra học vấn của cô ấy xem."

Lục Trạch cuối cùng cũng động đậy.

Anh ta chỉnh lại kính, giọng nói khôi phục vẻ điềm tĩnh đặc trưng.

"Nếu bạn học Thẩm Niệm thực sự từng học pháp y, thì màn thể hiện vừa rồi của cô ấy quả thực có thể giải thích được. Tuy nhiên, học qua và tinh thông là hai chuyện khác nhau. Tôi hy vọng đừng chỉ dựa vào một lần thể hiện mà dán nhãn cho người khác."

Bản năng PR đang giúp anh ta dọn dẹp đống đổ nát. Giọng điệu khiêm tốn, thái độ đúng mực, không tấn công tôi, chỉ ám chỉ tôi có thể chỉ là "học qua một chút".

Trong phần bình luận có người tin theo. "Lục Trạch nói có lý" "Học qua không có nghĩa là chuyên nghiệp" "Xem tiếp đi".

Tống Uyển Thanh bắt sóng.

"Đúng vậy, học pháp y là có thể làm chuyên gia trên show thực tế sao? Nhỡ đâu cô ấy học thuộc lòng vài kiến thức để đối phó với chương trình thì sao? Một lần thể hiện không nói lên được gì đâu."

Họ đang định nghĩa màn thể hiện của tôi là "ngẫu nhiên" và "đối phó".

Chị Triệu bên cạnh sốt ruột đến mức dậm chân.

"Em không nói rõ ràng sao?"

Tôi nhìn chị Triệu, lắc đầu.

"Hôm nay nói đến đây là đủ rồi."

"Em đi/ên rồi à? Thừa thắng xông lên đi chứ."

"Chị Triệu, chị từng nói với em điều gì nào? Nhịn."

Chị Triệu nghẹn lời trước câu nói của tôi.

Sau khi buổi phát sóng kết thúc, "Thẩm Niệm pháp y" trực tiếp leo lên top 1 tìm ki/ếm nóng.

Nhưng nội dung trong đó chia làm hai phe. Một phe nói tôi là cao thủ ẩn mình, phe kia nói tôi là kẻ l/ừa đ/ảo nước đến chân mới nhảy.

Hai phe cãi nhau không ai chịu thua ai. Lượng người xem trực tuyến đỉnh điểm dừng lại ở mười chín triệu.

Đạo diễn Hàn khi đi kiểm tra hậu trường đã đi ngang qua tôi, bước chân chậm lại nửa giây.

Ông ta không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn khác trước.

Trong ánh mắt đó không còn sự kh/inh miệt dành cho một bình hoa.

Thay vào đó là cái nhìn của một nhà sản xuất chương trình đang cân nhắc giá trị của một biến số bất ngờ.

Khi rời khỏi trường quay, giáo sư Phương lấy từ trong túi ra một mảnh giấy đưa cho tôi.

Trên mảnh giấy viết một số điện thoại.

Bên dưới là một dòng chữ: "Mười giờ sáng mai, nếu cô sẵn lòng nói sự thật."

Tôi gấp mảnh giấy lại, cất vào túi.

Nằm cạnh đôi găng tay trắng đã gấp gọn.

Sáng hôm sau, mười giờ, tôi gọi cho giáo sư Phương.

Sau khi ông nhấc máy, không hề xã giao, câu đầu tiên chính là:

"Tôi đã tra hồ sơ nhập học của cô. Sáu năm trước chuyên ngành Pháp y lâm sàng chỉ tuyển mười hai người, không có ai tên là Thẩm Niệm."

"Lúc đó tôi không tên là Thẩm Niệm."

"Cô tên là gì?"

Tôi im lặng một hồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0