“Trở về đi Tiểu Ngư, ta đã đợi ngươi mấy vạn năm, hôm nay mới được công đức viên mãn.” Nàng dang rộng vòng tay.
Tôi nhìn thấy ngón tay phải của nàng, quả nhiên thiếu mất một đ/ốt.
Tôi lại chính là một đ/ốt ngón tay của nàng ư?
Đây rốt cuộc là loại q/uỷ chuyện gì trong Liêu Trai thế này?
“Quả trứng kia, là con của ngươi và ai?”
Câu hỏi của tôi khiến nàng khựng lại, rồi bỗng nhiên bật cười.
“Chúng ta có huyết mạch Phượng Hoàng, đó là bí thuật Niết Bàn.”
“Ồ ồ!”
Tôi gật đầu cười hỏi nàng: “Ta phải làm gì đây?”
Nụ cười của Kim Long Ứng Ly vô cùng dịu dàng, từ ái.
“Thả lỏng, đừng kháng cự, hòa nhập vào cơ thể ta là được.”
“Có đ/au không?”
“Không đâu, cứ như ngủ một giấc vậy, tỉnh dậy mọi thứ đều viên mãn.”
“Được thôi, chị gái!”
Tôi vừa rơi lệ vừa cười, lao về phía nàng, ôm ch/ặt lấy nàng.
Hóa ra, cuộc đời tôi là một kịch bản đã được sắp đặt sẵn.
Mỗi một kiếp, đều là sự tính toán kỹ lưỡng.
Thất tình lục dục, bi hoan hỉ lạc.
Tất cả đều là kịch bản đã viết sẵn, là những chi tiết mai phục, là trải nghiệm bắt buộc phải có.
Còn những hành động can thiệp mạnh bạo vào tuyến nhân quả kia, chẳng qua là sợ kiếp luân hồi đó bị gián đoạn, buộc phải làm lại từ đầu.
“Tiểu Ngư... ngươi đang làm gì vậy?”
“Niết Bàn mà, không phải chị vừa mới Niết Bàn trở về sao, sao lại không nhận ra nữa rồi?”
Tôi đ/ốt lên Lưu Ly Tịnh Hỏa, th/iêu rụi Kim Long Ứng Ly cùng chính bản thân mình.
Bản mệnh thần thông của tộc Phượng Hoàng, có thể chuyển hóa sinh tử, thanh tẩy tái sinh.
Quan trọng nhất là nó có thể th/iêu rụi mọi uế tạp, khắc chế tà m/a, phá tan hư vọng.
Ứng Ly gào thét, liều mạng giãy giụa, cố thoát khỏi cái ôm đầy yêu thương của tôi.
“Buông tay, buông ta ra... ngươi mau thu lửa lại đi.”
Nếu để ngươi dễ dàng thoát ra, thì đống th!t này của ông đây chẳng phải uổng công nuôi lớn sao?
“Hì hì! Không được đâu, ta muốn hòa làm một với chị, không dùng lửa thì làm sao hòa?”
“Không hòa nữa, ngươi buông ta ra đi.”
“Muộn rồi!”
Ứng Ly giãy giụa muốn hóa thành hình rồng để thoát thân, nhưng Lưu Ly Tịnh Hỏa đã bùng lên từ trong thần h/ồn, th/iêu đ/ốt cả tôi và nàng hòa làm một, căn bản không thể phân chia ta với ngươi.
Thần h/ồn hình rồng không trụ được bao lâu trong Lưu Ly Tịnh Hỏa, liền bị đ/ốt lộ ra vật chất dạng sương đen bên trong.
“Ngươi, ngươi, làm sao ngươi nhìn thấu ta?”
“Không có, chỉ là không muốn chịu thiệt thôi.”
“Ngươi căn bản không tin lời ta nói?”
“Tin chứ! Ta còn cảm động đến mức khóc mấy trận đây này.”
“Vậy, vậy tại sao ngươi... Á~~~~ đồ ch*t ti/ệt, mau dừng lại!”
“Hì hì, dừng không được đâu chị gái. Chị có lẽ không hiểu rõ tầng lớp trâu ngựa nơi thế giới của ta rồi. Thứ ta vất vả lắm mới có được, chị muốn dễ dàng lấy đi sao, còn lâu nhé! Dù ta là ai, kể cả là do đ/ốt xươ/ng ngón tay của chị biến thành, thì đó cũng là một cá thể đ/ộc lập. Mạng của ta là của ta, ai muốn cư/ớp, ta liều mạng với kẻ đó!”
15.
Ứng Ly tức đến phát đi/ên, vạn vạn năm mưu tính đổ sông đổ bể.
Nàng mở rộng vòng tay đón lấy tôi, nếu không, sao tôi có thể chạm vào thần h/ồn của nàng.
Lưu Ly Tịnh Hỏa bùng lên từ trong thần h/ồn, đó là cách thanh tẩy nhanh nhất.
Thứ q/uỷ quái này cũng chẳng chịu nổi lửa, không bao lâu sau, sương đen đã bị th/iêu sạch bách.
Ái chà! Mệt ch*t tôi rồi, mà cũng sợ hú vía.
Lưu Ly Tịnh Hỏa là kỹ năng tôi vừa ghép lại được từ những mảnh vỡ truyền thừa.
Dù có không th/iêu ch*t được nàng, cũng đủ để th/iêu trụi chính mình.
Nói tóm lại là một ý: Không thể để người ta ăn không ngồi rồi!
Đến lúc này, tôi coi như đã lờ mờ hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Tôi mới là sinh mệnh thực sự được ấp ủ trong quả trứng kia.
Năm đó bị hắc khí xâm nhập, tôi khi ấy còn quá nhỏ, căn bản không thể đối kháng.
Thứ duy nhất trốn thoát được là đ/ốt xươ/ng ngón tay đó, và tia thần h/ồn bám trên đ/ốt xươ/ng ấy.
Những thứ khác đều đã bị hắc khí ô nhiễm và đoạt xá.
Đến mức Long Chủ, Phượng Vương, thậm chí cả các vị thần tiên cũng không nhìn ra, con Kim Long trước mắt đã không còn là chủ nhân cũ.
Còn việc tại sao tôi được giữ lại, thậm chí được nàng tìm mọi cách khôi phục thần h/ồn, nuôi dưỡng trí tuệ hoàn chỉnh qua ngàn vạn kiếp luân hồi.
Chắc là do việc đoạt xá không hoàn toàn khiến nàng bất an, hoặc giả là có một âm mưu lớn hơn nữa.
Tôi không biết, cũng chẳng muốn truy c/ứu.
Quan trọng là tôi đã sống sót.
Còn nàng! Ch*t vì quá tham lam.
Giống như một tên tr/ộm lẻn vào nhà, một lần trót lọt thì thôi đi, đằng này còn muốn quay lại dọn sạch nhà người ta?
Đúng là thiên lý bất dung!
(Hoàn)