Tôi liếc nhìn.
"Tập đoàn Đông Lai / Trợ lý Phó Chủ tịch / Tống Vi"
Tôi dùng tấm danh thiếp bới lớp tro trong lư hương, lật lên những gốc nhang chưa ch/áy hết nằm sâu bên dưới.
Tôi rút ra hộp diêm, châm lửa đ/ốt tấm danh thiếp.
Ngọn lửa li/ếm qua những dòng chữ nhũ vàng.
Tôi dùng nó để mồi cho khúc nhang bén lửa.
Một làn khói xanh mỏng manh bốc lên.
Rất mảnh, rất nhạt.
Tôi cắm khúc nhang vào lư.
Đây là lần đầu tiên sau sáu mươi năm, ngôi miếu này lại thoảng mùi hương khói.
Tôi nói với pho tượng thần nứt mặt: "Lại có người muốn phá nhà của người rồi."
Tượng thần không đáp.
Từ khe nứt, một hạt tro rơi xuống.
Đêm xuống.
Trên núi không có đèn đường.
Ánh trăng lọt qua kẽ lá cây hòe già, in xuống sân những mảng bóng loang lổ.
Tôi ngồi trên ngưỡng cửa đại điện, tay bưng một bát cháo trắng.
Cháo đã nguội, nhưng tôi cũng chẳng bận tâm.
Ăn cháo nguội suốt tám mươi năm, cái dạ dày này đã chẳng còn kén chọn nữa.
Tấm đ/á dưới chân khẽ rung lên một cái.
Rất nhẹ.
Như thể có thứ gì đó vừa trở mình dưới lòng đất.
Tôi đặt bát xuống, áp lòng bàn tay lên mặt đ/á.
Mặt đ/á lạnh toát.
Cơn rung lại đến, mạnh hơn lúc nãy một chút.
Tôi vỗ vỗ xuống đất, như vỗ về một đứa trẻ đang quấy khóc.
"Đừng nóng."
Tôi nói.
"Tôi vẫn còn ở đây mà."
Cơn rung dừng lại.
Gió đêm lùa qua đại điện, thổi cho bụi trên xà nhà rơi lả tả.
Tôi ngẩng đầu nhìn pho tượng thần nứt mặt.
Ánh trăng vừa vặn chiếu vào nửa khuôn mặt đang nứt của nó.
Trông như đang mỉm cười.
Tôi bưng bát lên, uống nốt ngụm cháo nguội cuối cùng.
"Yên tâm."
Tôi nói với tượng.
"Ai đến cũng vậy thôi."
【Chương 2】
Ba ngày sau.
Khi tôi đang ngồi xổm trong sân đào hố tưới nước cho cây hòe già, thì nghe thấy tiếng động cơ gầm rú ngoài cổng núi.
Không chỉ một chiếc.
Tôi thẳng lưng, nhìn về phía cổng núi.
Ba chiếc xe b/án tải đỗ ngay dưới chân bậc đ/á.
Cửa xe mở ra, bảy tám người nhảy xuống.
Đồng loạt mặc áo thun đen, trên cánh tay xăm những hình hoa văn lòe loẹt.
Kẻ dẫn đầu c/ắt tóc đầu đinh, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng, to đến mức có thể dùng để xích chó.
Họ bước lên bậc đ/á.
Gã đầu đinh đi đầu.
Hắn bước đến cổng núi, ngẩng đầu nhìn tấm biển trên ngạch cửa.
Chữ trên biển đã mờ nhạt từ lâu.
Sơn bong tróc, gỗ nứt nẻ, chỉ còn loáng thoáng chữ "Quán" là còn nhận ra được.
Gã đầu đinh chun môi về phía đám sau lưng: "Chỉ cái ổ chuột này thôi mà, cũng đáng phải chạy một chuyến."
Gã g/ầy cao bên cạnh cười hề hề.
"Trợ lý Tống nói trong này có một ông lão, ch*t sống không chịu dọn."
"Ông lão?" Gã đầu đinh nhổ bã kẹo cao su lên ngưỡng cửa, "Gọi hắn ra đây."
Tôi vẫn đang ngồi xổm trong sân.
Cách họ chưa đầy hai mươi bước chân.
Tôi không lên tiếng.
Gã đầu đinh nhìn thấy tôi.
Hắn nghiêng đầu nhìn ngó tôi một lát.
"Ông là lão đạo sĩ trong miếu này à?"
Tôi tưới nước xong, đứng dậy, phủi bùn trên tay.
"Đúng vậy."
"Dọn hay không?"
"Không dọn."
Gã đầu đinh cười.
Hắn vẫy tay ra hiệu cho đám sau.
Hai người bước vào đại điện.
Tôi nghe thấy tiếng "bịch" vang lên từ trong đó.
Đồ đạc đổ nhào.
Tiếp theo là tiếng "xoảng" vỡ tan.
Tôi bước đến cửa đại điện.
Một gã trẻ đeo khuyên tai đang dùng chân đ/á lật nhào lư hương xuống đất.
Tro và gốc nhang vung vãi khắp nơi.
Kẻ kia gi/ật phắt bức tranh treo trên tường, đó là vật sư phụ để lại.
Hắn vò bức tranh thành một cục, ném xuống đất, còn giẫm thêm một phát.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc giày thể thao đang giẫm lên bức tranh.
Gã đầu đinh từ phía sau vỗ vỗ vai tôi.
"Lão già, đừng trách bọn tôi không biết điều. Tổng Trần đã nói, cho ông ba ngày. Hết ba ngày mà ông còn cố bám –"
"Các người làm đổ lư hương rồi."
Gã đầu đinh sững lại.
"Cái gì?"
"Lư hương." Tôi chỉ vào chiếc lư đồng dưới đất, "Mới thắp hương ba ngày trước thôi."
Gã đầu đinh cười méo xệch: "Cái miếu nát này của ông còn bày trò m/ê t/ín à? Đúng lúc, để tí nữa tôi báo cáo ông –"
Lời hắn chưa dứt.
Cánh cửa đại điện "rầm" một cái đóng sập lại.
Không hề có gió.
Cửa tự đóng.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Gã trẻ đeo khuyên tai ngoái lại nhìn cửa, cười khẩy, bước tới đưa tay đẩy.
Đẩy không nổi.
Hắn dồn thêm lực, vẫn không nhúc nhích.
Hắn dùng vai húc vào.
Cửa vẫn trơ trơ.
"Chuyện gì vậy?" Gã đầu đinh nhíu mày.
Nhiệt độ bắt đầu giảm.
Không phải cái lạnh từ máy điều hòa thổi ra, mà là một thứ lạnh lẽo thấm ngược lên từ mặt sàn đ/á, mang theo mùi đất ẩm ướt, như thể vừa trồi lên từ sâu thẳm lòng đất.
Tôi thấy lông tơ trên cổ gã đầu đinh dựng đứng lên.
Dưới sợi dây chuyền vàng, da gà nổi lên chi chít.
"Thằng nào đang bày trò m/a q/uỷ đấy?" Hắn gào lên về phía xung quanh, giọng cao hơn hẳn lúc nãy.
Không ai đáp lời.
Trong đại điện bỗng tối sầm lại.
Không phải do tắt đèn – ngôi miếu này vốn chẳng hề có điện.
Là ánh sáng ngoài cửa sổ đã thay đổi.
Chưa đầy ba giây trước đó trời còn nắng gắt.
Giờ đây, bên ngoài song cửa mờ đục một màu xám, như thể bầu trời bỗng chốc âm u.
Gã g/ầy cao móc điện thoại ra định gọi.
Màn hình lóe lên một cái rồi tối đen.
Hắn nhấn nút nguồn vài lần.
Không sáng.
"Điện thoại tôi –"
Người bên cạnh cũng móc điện thoại ra.
Cũng màn hình đen thui.
Gã đầu đinh sờ vào điện thoại của mình.
Khoảnh khắc lấy ra, màn hình đã chằng chịt vết nứt.
Vỡ tan.