Ông Tiền cũng rất hài lòng với kết quả này, như bố thí đưa năm trăm tệ cho Tiền Thiên: “Cầm lấy, m/ua ít quần áo đẹp đẹp đi, con gái phải biết cách ăn diện chứ.”
Tiền Thiên rất muốn vứt tay bỏ đi, nhưng nghĩ đến số tiền đi làm thêm còn sót lại chẳng bao nhiêu, đành ngậm ngùi nh/ục nh/ã nhận lấy năm trăm tệ.
Đồ giả nhân giả nghĩa, lão già ch*t ti/ệt.
Tiền Thiên nhìn theo bóng lưng ông bà Tiền rời đi, ánh mắt như tẩm đ/ộc.
......
Mẹ họ Khương ôm ch/ặt lấy tôi, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Suýt chút nữa A Từ của mẹ đã thành ra như thế rồi.”
Nếu ban đầu không biết người đối diện là ông bà Tiền, có lẽ bà còn cảm thấy thương cảm cho cảnh ngộ của cô gái kia.
Nhưng khi biết rõ rồi, thì một chút thương cảm cũng chẳng còn, trong lòng thậm chí còn thầm thấy hả hê.
Dù sao, sau khi biết con bị tráo đổi, bà Tiền đã có quá nhiều thời gian để thú nhận với bà. Nếu bà Tiền chịu thành thật, bà cũng sẽ nói ra chuyện mình tráo đổi lại đứa trẻ lần thứ hai. Nhưng bà Tiền đã không làm vậy, còn sợ bị phát hiện nên vội vàng làm thủ tục xuất viện.
Chính bà Tiền đã tự tay chọn cho con gái ruột một con đường đầy chông gai, trách ai được chứ.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ họ Khương, an ủi: “Con sẽ luôn ở bên mẹ!”
Một tháng sau ngày nhập học.
Hôm nay, Tiền Thiên phát hiện mình để quên đồ đạc quan trọng ở nhà.
Cô xin giảng viên phụ trách nghỉ một ngày.
Cô vội vã chạy về nhà, phát hiện cửa không khóa.
Tiền Thiên định đi về phòng mình thì nghe thấy tiếng cãi vã gay gắt vọng ra từ phòng bố mẹ.
Tính tò mò trỗi dậy, cô lén lút đi đến cửa phòng ngủ.
“Nói bậy gì đấy!”
“Tao thực sự đã nhìn thấy người đàn bà cùng phòng sinh với tao trước kia rồi, bên cạnh bà ta còn có một cô bé, chắc chắn là con gái ruột của tao. Đúng là con gái tao, xinh đẹp như tiên nữ vậy.”
“Đừng có đi làm phiền con bé.”
“Hừ, cần gì ông phải nhắc.”
“Ông bảo thằng con trai bớt đá/nh đ/ập Tiền Thiên lại, đối xử với nó tốt hơn một chút, dù sao nó cũng là con gái chúng ta, đã hưởng cuộc sống sung sướng của người ta.”
“Là mẹ bà tráo đổi chứ có phải tôi đâu, sao lại bắt tôi phải đối xử tốt với nó? Bảo mẹ bà mà đối xử đi, liên quan gì đến tôi.”
“Ông! Tôi đây là...”
Trái tim Tiền Thiên đ/ập thình thịch trong lồng ng/ực, những lời sau đó cô không nghe hết đã vội bỏ chạy.
Tiền Thiên đi lang thang vô định như người mất h/ồn, không biết từ lúc nào, nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn: “Thảo nào từ nhỏ đã đối với tôi như người dưng nước lã, mặc cho con lợn b/éo ch*t ti/ệt đó đá/nh đ/ập!”
“Đợi tao tra ra bố mẹ ruột là ai, tao sẽ khiến con hàng giả mạo đó thân bại danh liệt.” Lúc này, sắc mặt cô âm trầm đến đ/áng s/ợ, giọng điệu lộ rõ sự tà/n nh/ẫn và quyết tuyệt không gì lay chuyển nổi.
Tiền Thiên vội vàng gọi điện cho Tạ Duẫn, thêm mắm thêm muối kể lại đầu đuôi sự việc: “A Duẫn, anh có thể giúp em tra xem người ở phòng b/ệnh kia là ai không?”
Đầu dây bên kia, Tạ Duẫn đ/au lòng không thôi, giọng dịu dàng an ủi: “Không thành vấn đề, Thiên Thiên em không sao chứ? Em tìm chỗ ngồi nghỉ đi, anh đến tìm em ngay.”
Nghe Tạ Duẫn nói vậy, Tiền Thiên ngoan ngoãn tìm chỗ ngồi xuống, trong lòng ngọt ngào như rót mật.
Tạ Duẫn là sinh viên năm hai khóa trên cùng trường với cô, hai người quen nhau vào ngày bố mẹ cô đến trường gây rối.
Hôm đó, sau khi đuổi ông bà Tiền đi, tâm trạng cô tệ hại đến cực điểm, trong lúc thất thần đã vô tình va phải Tạ Duẫn.
Tạ Duẫn lúc ấy không những không trách móc, mà còn ân cần hỏi thăm tình hình của cô.
Hai người cứ thế mà trao đổi cách liên lạc.
Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, hai người đã x/ác định qu/an h/ệ, trở thành bạn trai bạn gái.
Một tháng sau.
“Thiên Thiên, anh tra ra rồi. Em có biết mình là con gái của ai không?” Tạ Duẫn hào hứng tìm đến Tiền Thiên, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là đã chạy một mạch đến.
“Là ai ạ?” Tiền Thiên bất an, tim như treo ngược lên cổ, hai tay vô thức nắm ch/ặt góc áo.
“Con gái của Khương Chỉ, tập đoàn Khương thị, con hàng giả mạo kia cũng học cùng trường với em.” Tạ Duẫn kích động nói, trong mắt lóe lên tia phấn khích.
Hắn không ngờ bạn gái của mình lại chính là thiên kim thật của nhà họ Khương.
Vốn dĩ hắn cũng thích Tiền Thiên, nhưng cũng chưa từng tính đến chuyện cưới cô, dù sao chỉ có hôn nhân gia tộc mới giúp nhà họ Tạ tiến xa hơn.
Giờ xem ra Tiền Thiên lại là một đối tượng kết hôn không tệ, chỉ cần đối xử tốt với cô, dỗ dành cô vui lòng, để cô nói vài lời tốt cho nhà họ Tạ trước gia đình nhà họ Khương, rồi tìm ki/ếm thêm hợp tác và hỗ trợ vốn, nhà họ Tạ trở lại đỉnh cao chỉ là chuyện sớm muộn.
“Tập đoàn Khương thị!!!” Tiền Thiên cảm xúc bỗng chốc mất kiểm soát, sau đó giọng run run hỏi: “A Duẫn, anh chắc chắn không nhầm chứ?”
Tạ Duẫn giọng kiên định: “Thiên Thiên, anh đã kiểm tra kỹ nhiều lần rồi, không thể sai được. Em lẽ ra phải là thiên kim nhà họ Khương, sống cuộc đời sung túc, chứ không phải chịu đủ tủi nh/ục ở nhà họ Tiền.”
Trong đầu Tiền Thiên loé lên vô số ý nghĩ, cuối cùng cô hít sâu một hơi nói: “A Duẫn, vậy giờ chúng ta phải làm sao?”
Tạ Duẫn trầm tư một lát rồi đáp: “Anh nghĩ chúng ta nên tìm cơ hội liên lạc với nhà họ Khương trước, nói cho họ biết sự thật. Nhưng trước đó, chúng ta phải hành sự cẩn thận, không thể để nhà họ Tiền hay con hàng giả mạo kia phát hiện ra kế hoạch của chúng ta.”
Tiền Thiên cắn ch/ặt môi, khẽ gật đầu: “Được, A Duẫn, em đều nghe anh.”