Người phụ nữ đó thực sự là mẹ ruột của tôi.
Sao có thể như vậy được!
Thật nực cười, chuyện thiên kim thật giả lại xảy ra trên người mình.
Không được, không được, không thể nói cho mẹ biết, nếu không chắc chắn mọi người sẽ biết mình là đồ giả mạo, họ sẽ chế giễu mình.
Mình không cho phép, không cho phép, nhà họ Khương chỉ có thể là của mình. Đúng rồi, phải bảo gia đình kia trông chừng con nhỏ thiên kim thật đó.
Tôi vội vàng tìm lại liên lạc mà người phụ nữ đó đưa cho lần trước, gọi điện và nói rõ ý định, mẹ họ Tiền ở đầu dây bên kia đã đồng ý.
Cứ thế bình yên trôi qua bốn năm, thiên kim thật tìm đến, còn đổi tên thành Khương Niệm.
Tôi rất bất an, về nhà vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của bố mẹ họ Khương trong thư phòng.
Họ nói muốn đưa tôi về với bố mẹ ruột, vì là bà nội ruột của tôi cố ý tráo đổi đứa trẻ.
Quan trọng nhất là họ không muốn Khương Niệm đ/au lòng.
Đồng thời họ còn kiện bố mẹ họ Tiền.
Tôi cũng là con gái của họ mà, chẳng lẽ tình cảm mười tám năm lại không bằng huyết thống ruột th!t sao?
Đã sai suốt mười tám năm rồi, tại sao không thể sai tiếp, tại sao cứ nhất định phải quay về.
Còn bố mẹ họ Tiền đúng là đồ vô dụng, đến một người cũng không trông nổi, sao không bẻ g/ãy chân nó đi, như thế nó đã không chạy ra ngoài được.
Đây là do các người ép tôi, tôi không thể mất đi tất cả, tôi không thể trở thành con gái của bọn buôn người, mọi thứ của nhà họ Khương chỉ có thể là của tôi.
Tôi tìm vị hôn phu Tạ Duẫn của mình và kể lại chuyện này.
Tạ Duẫn nói chỉ có cái miệng của người ch*t mới kín nhất.
Tôi nghĩ anh ấy đúng.
Tôi đồng ý với kế hoạch của anh ấy.
Hai ngày sau, biệt thự nhà họ Khương bốc ch/áy.
Không ngờ Khương Niệm lại lao vào trong.
Cũng tốt, coi như tôi giúp cả nhà họ đoàn tụ.
Mọi chướng ngại đều biến mất, tôi thuận lợi thừa kế di sản.
Chỉ là, tôi đắc ý chưa được mấy năm.
Khắp nơi trên thế giới xuất hiện nhiều cái ch*t kỳ lạ.
Tôi biết là Khương Niệm đã trở về.
Vì mỗi tối tôi đều thấy Khương Niệm, cô ấy kể với tôi về ý định hủy diệt thế giới của mình.
Nhìn bầu trời đã mấy ngày không thấy ánh mặt trời, tôi biết cô ấy đã làm được.
Sau đó tôi bị Khương Niệm giam cầm trong một căn phòng nhỏ hẹp, cô ấy không đá/nh tôi mà hànhz hạz tinh thần.
Khương Niệm bịt mắt tôi lại, để những giọt nước nhỏ xuống trán.
Ngay khi tôi sắp sụp đổ, tôi lại trọng sinh về năm mười tám tuổi.
Trời giúp tôi, còn bốn năm nữa mới đến lúc Khương Niệm nhận thân, kiếp này đổi lại tôi sẽ hànhz hạz cô ấy cho ra trò.
Nhưng khi thấy mẹ họ Tiền xông vào, tôi không thể tin nổi.
Trong đầu đột nhiên hiện lên ký ức của kiếp này.
Kiếp này không tráo đổi thành công, mẹ họ Khương đã tỉnh lại sớm!
Khương Niệm cũng đổi tên thành Khương Từ!
Còn tôi trở thành kẻ bị gia đình họ Tiền hànhz hạz.
Á á á, tại sao, tại sao chứ.
Rốt cuộc là ai đã trọng sinh, chẳng lẽ là mẹ Khương? Vậy chẳng phải bà ấy biết là tôi đã th/iêu ch*t bà ấy sao?
Không được, dù bà ấy có trọng sinh hay không, cũng phải khiến nhà họ Khương sụp đổ.
Đúng rồi, mình có thể đầu tư vào những dự án siêu lợi nhuận của kiếp trước.
Tìm ai đây?
Tạ Duẫn!
Tôi vội gọi điện, nghe thấy Tạ Duẫn gọi hai tiếng “vợ ơi”, tôi biết anh ấy cũng trọng sinh.
Ha ha ha ha, tốt lắm, trời giúp tôi.
Chúng tôi biển thủ công quỹ, cuối cùng cũng có đủ vốn.
Nhưng đáng tiếc, những doanh nghiệp này đều không cần nhà đầu tư.
May là Triệu Giáp, kẻ li/ếm cẩu kiếp trước, lại cần, hắn đưa cho chúng tôi một bản hợp đồng.
Chúng tôi xem qua loa vài cái rồi ký luôn.
Dù sao kiếp trước Triệu Giáp đối với tôi luôn răm rắp nghe lời, dự án hắn đưa kiếp trước cũng thực sự ki/ếm ra tiền.
Chưa đầy mấy tháng, tiền đã tăng lên gấp mấy lần.
Chúng tôi b/án cả nhà cửa và ruộng đất để góp vốn thêm.
Nhưng thứ chờ đợi chúng tôi không phải là tiền tăng gấp bội, mà là bị mổ lấy thận.
Tại sao chứ, chẳng phải kiếp trước Triệu Giáp rất thích tôi sao?
Vì tôi mà hắn có thể làm mọi thứ cơ mà?
đ/au quá, đ/au quá, bọn chúng thậm chí còn không tiêm th/uốc mê.
Á á á, Triệu Giáp, đợi tao sống sót ra ngoài, tao sẽ khiến mày sống không bằng ch*t.
Lần nữa tỉnh lại là trong một căn phòng đông đúc.
Tôi bị lôi dậy một cách th/ô b/ạo, tên cầm đầu đưa chúng tôi đến trước một chiếc máy tính, bắt chúng tôi gọi điện l/ừa đ/ảo chiếm đoạt tài sản.
Mỗi ngày nếu không đạt chỉ tiêu sẽ không có cơm ăn, còn bị đá/nh đ/ập.
Tôi và Tạ Duẫn chỉ có thể ngoan ngoãn gọi điện.
Nhưng nửa năm sau, chúng tôi cuối cùng cũng tìm được cơ hội trốn thoát.
Đáng tiếc là trên đường đụng độ Triệu Giáp, Tạ Duẫn tức quá không nhịn được lao lên định đá/nh hắn.
Tiếc là bị Triệu Giáp quật ngã ngay lập tức.
Tôi thấy tình hình không ổn, xoay người bỏ chạy.
Chẳng có gì quan trọng hơn mạng sống của mình!
Vừa hay đụng độ cảnh sát đang tuần tra, tôi vội kể lại mọi chuyện.
Ha ha ha ha.
Triệu Giáp, xem mày trốn kiểu gì.
Hang ổ l/ừa đ/ảo bị triệt phá, Triệu Giáp cũng bị kết án t//ử h/ình.
Đáng đời, bảo mày dám mổ thận tao.
Tôi cũng vì thế mà bị bắt vào tù.
Nhiều năm sau, tôi ra tù.
Khi tìm thấy gia đình họ Tiền, họ trông như những kẻ chạy nạn.
Người nào người nấy g/ầy trơ xươ/ng, như những cái x/ác không h/ồn.
Họ nhìn thấy tôi, h/ận không thể ăn tươi nuốt sống, lao vào đ/ấm đ/á túi bụi.
Hóa ra trước đó Triệu Giáp còn bắt tôi gánh khoản n/ợ hơn 10 triệu, chủ n/ợ thấy tôi vào tù liền tìm đến người nhà họ Tiền.
Họ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
Nhưng mà, chẳng phải tất cả những điều này đều do chính họ gây ra sao?
Tôi cảm thấy hơi thở ngày càng khó khăn.