Cô ta dù thế nào cũng không thể hiểu nổi, tôi - một đứa trẻ mồ côi nghèo hèn trong mắt cô ta - sao lại có thể dây dưa với Thiên Khung Capital.
“Không... không thể nào... chuyện này liên quan gì đến nó... nó chỉ là một đứa trẻ mồ côi...”
Lâm Kiến Nghiệp lao tới, giáng một cái t/át trời giáng vào mặt cô ta.
“Đồ ng/u! Đến giờ này mà vẫn không nhìn ra sao!”
Ông ta quay sang tôi, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, gần như là đang mếu máo:
“Cô Tô, cô Tô, là chúng tôi có mắt không tròng, là chúng tôi mắt chó coi thường người khác, c/ầu x/in cô, giơ cao đá/nh khẽ, tha cho nhà họ Lâm chúng tôi đi.”
Tôi thậm chí còn lười ban cho ông ta một ánh nhìn. Tôi đứng dậy, chỉnh lại bộ lễ phục ướt sũng trên người. Trên vạt váy trắng, những vệt rư/ợu đỏ thẫm như những đóa hoa tội á/c đang nở rộ, x/ấu xí và chói mắt.
Dưới sự ép buộc của cha và nỗi sợ hãi tột cùng về tương lai, cơ thể Lâm Phỉ Phỉ mềm nhũn, “bộp” một tiếng, hai đầu gối quỳ rạp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ta ngửa đầu, nước mắt hòa lẫn với lớp trang điểm, trông nhếch nhác vô cùng.
“Tô Vãn... không, cô Tô, tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, cô tha lỗi cho tôi đi, tôi không dám nữa đâu...”
Tiểu thư đài các kiêu ngạo hống hách lúc trước, giờ phút này như một con chó quỳ dưới chân tôi, vẫy đuôi c/ầu x/in thương hại. Thật nực cười.
Tôi nhìn xuống cô ta, ánh mắt không chút gợn sóng. Xin lỗi ư? Nếu xin lỗi có ích thì cần pháp luật để làm gì?
Tôi không thèm đếm xỉa đến lời c/ầu x/in của cô ta, cũng không quan tâm đến sự tuyệt vọng của nhà họ Lâm. Tôi đi thẳng ra cửa lớn. Lâm Mặc lao tới, túm lấy cổ tay tôi từ phía sau.
“Vãn Vãn, em nghe anh giải thích, anh...”
Tôi mạnh tay hất văng anh ta ra, quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lẽo thấu xươ/ng đóng đinh mọi lời nói của anh ta vào cổ họng. Anh ta bị sự th/ù h/ận và quyết liệt trong mắt tôi làm cho sợ hãi lùi lại một bước. Tôi nhìn anh ta, và nhìn cả đám người với bộ mặt x/ấu xí sau lưng anh ta.
“Trò chơi, chỉ mới bắt đầu thôi.”
Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi nơi khiến tôi buồn nôn này. Phía sau, là tiếng khóc thét thê lương hơn của Lâm Phỉ Phỉ và sự tuyệt vọng đổ vỡ hoàn toàn của nhà họ Lâm.
Tôi không quay về cái gọi là “tổ ấm” của tôi và Lâm Mặc. Đó chẳng qua là một cái lồng son mà anh ta bố thí cho tôi để phô trương sự ưu việt của mình.
Chiếc xe chạy êm ru về phía khu vực đẳng cấp nhất trung tâm thành phố, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà chọc trời với an ninh nghiêm ngặt. Đây mới là nhà của tôi. Một căn hộ duplex chiếm trọn tầng áp mái, bên ngoài cửa kính sát đất 360 độ là ánh đèn rực rỡ của cả thành phố. Nó khác hẳn với căn nhà thuê cũ kỹ tồi tàn mà tôi cố tình thuê để diễn kịch cho hợp với Lâm Mặc - đó là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Trợ lý Tần đã đợi sẵn ở cửa, anh ta mặc bộ vest chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, thái độ cung kính.
“Tổng giám đốc Tô, cô đã về.”
Anh ta nhận lấy chiếc áo khoác của tôi, nhìn thấy vẻ nhếch nhác trên người tôi, ánh mắt thoáng lộ vẻ gi/ận dữ nhưng đã nhanh chóng kiềm chế lại. “Phòng tắm đã chuẩn bị sẵn nước nóng và tinh dầu, quần áo thay của cô cũng đã sẵn sàng.”
“Ừ.”
Tôi bước vào phòng tắm, ngâm mình trong làn nước ấm. Hơi nước mờ ảo làm nhòe đi tầm nhìn của tôi. Tôi nhìn bản thân xa lạ trong gương, mái tóc ướt sũng dính bết vào mặt, những vệt rư/ợu trên lễ phục nhắc nhở tôi về mọi chuyện vừa xảy ra. Những nỗi nh/ục nh/ã, những lời giễu cợt, những ánh mắt lạnh lùng đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như những thước phim.
Tôi nhắm mắt lại, dìm đầu xuống nước. Cảm giác ngạt thở ập đến, nhưng cơn đ/au trong lồng ng/ực dường như lại nhẹ đi đôi chút.
Tôi tên Tô Vãn, là một đứa trẻ mồ côi. Đó là sự thật. Nhưng điều họ không biết là, tôi cũng chính là chủ nhân duy nhất của Thiên Khung Capital.
Cha mẹ tôi từng là huyền thoại trong giới kinh doanh, nhưng vào năm tôi mười tuổi, họ đã qu/a đ/ời trong một “t/ai n/ạn” được dàn dựng tỉ mỉ, công ty cũng bị kẻ tiểu nhân chiếm đoạt. Tôi được cấp dưới trung thành nhất của họ - cũng chính là cha của trợ lý Tần - bí mật đưa đi, thay tên đổi họ mà lớn lên.
Năm mười tám tuổi, tôi thừa kế quỹ tín thác khổng lồ và mạng lưới qu/an h/ệ mà cha mẹ để lại, thành lập nên Thiên Khung Capital. Những năm qua, tôi luôn âm thầm bố trí, một mặt b/áo th/ù cho cha mẹ, một mặt biến Thiên Khung Capital thành một đế chế thương mại không ai có thể lay chuyển.
Tôi đã quen với sự cô đ/ộc, quen với việc đi lại trong bóng tối. Cho đến ba năm trước, tôi gặp Lâm Mặc. Anh ta như một tia nắng chiếu vào thế giới lạnh giá của tôi. Tôi tham lam sự ấm áp đó, ngây thơ tin rằng mình có thể như một cô gái bình thường, sở hữu một tình yêu thuần khiết, một gia đình ấm áp.
Vì điều đó, tôi đã giấu đi tất cả sự sắc sảo của mình, ngụy trang thành một nhân viên bình thường dịu dàng, khiêm tốn, cẩn trọng vun đắp cho mối qu/an h/ệ này. Tôi thậm chí còn chuẩn bị tặng Tập đoàn Lâm thị làm quà đính hôn cho anh ta. Giờ nghĩ lại, thật nực cười.
Thứ ánh nắng mà tôi tưởng là ấm áp, hóa ra chỉ là một thanh sắt nung đỏ, đ/ốt ch/áy trái tim tôi đến m/áu chảy đầm đìa.
Từ phòng tắm bước ra, trợ lý Tần đã chuẩn bị sẵn sữa nóng và một bản báo cáo chi tiết.
“Tổng giám đốc Tô, chuỗi vốn của Tập đoàn Lâm thị đã hoàn toàn đ/ứt g/ãy, các ngân hàng lớn đang tiến hành thanh lý tài sản của họ, chậm nhất là trưa mai, họ sẽ tuyên bố phá sản.”