"Con người là sẽ thay đổi!" Hiên Viên Thiết Trụ cắn ch/ặt răng hàm, lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Bổn vương hiện tại... đặc biệt thích! Nhất là bộ dạng chúng cắn người, đặc biệt giải tỏa căng thẳng! Nàng có muốn thử chút không?"
Ta cũng tiến lại gần, cười híp mắt hỏi: "Đúng vậy, Quận chúa, ta thấy nàng da th!t non mềm, khẩu vị chắc là không tệ. Nhị Cẩu Tử gần đây ăn th!t bò đến ngán rồi, vừa vặn muốn đổi vị. Hay là nàng hy sinh một chút, thành toàn cho cái sở thích nhỏ này của phu quân ta đi?"
Nhị Cẩu Tử phối hợp li/ếm li/ếm lưỡi, phát ra một tiếng "gừ gừ" đầy tham lam.
Âu Dương Thiết Phân nhìn những hàng răng sói sắc bén kia, lại nhìn Hiên Viên Thiết Trụ tính tình đại biến, tâm lý sụp đổ.
"đi/ên rồi... cả nhà các ngươi đều đi/ên rồi!" Ả hét lên, đến cả tám nha hoàn mười sáu bà vú cũng chẳng màng tới nữa, xách váy quay người bỏ chạy, chạy còn nhanh hơn thỏ, thậm chí còn rơi cả một chiếc giày thêu.
"Đi thong thả nhé! Không tiễn!" Ta vẫy vẫy tay, nhặt chiếc giày thêu đó ném cho Nhị Cẩu Tử, "Thưởng cho ngươi đấy, đi mài răng đi."
Hiên Viên Thiết Trụ nhìn bóng lưng xa dần của Âu Dương Thiết Phân, đó là hy vọng cuối cùng của chàng, giờ cũng đã tan thành mây khói.
Chàng quay đầu lại, nhìn ta, ánh mắt trống rỗng.
"Ly Đại Phổ, rốt cuộc nàng muốn cái gì?" Chàng hỏi, "Tôn nghiêm của bổn vương mất rồi, tiền mất rồi, ngay cả thanh mai trúc mã cũng bị nàng dọa chạy. Nàng rốt cuộc muốn hànhz hạz ta đến khi nào?"
Ta cất c/ưa đi, bước đến trước mặt chàng, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn vào mắt chàng.
"Ta muốn cái gì?" Ta giơ tay, khẽ vỗ vỗ lên má chàng, "Ta muốn ngươi - sống cho ra dáng một con người, chứ không phải một kẻ giả tạo chỉ biết làm màu. Thiết Trụ à, ngươi nhìn biểu cảm hiện tại của ngươi xem, sống động biết bao, chân thực biết bao. Nhìn thuận mắt hơn cái mặt liệt chỉ biết giả vờ lạnh lùng kia nhiều."
Hiên Viên Thiết Trụ sững sờ.
Giây tiếp theo, ta lại bồi thêm một câu:
"Hơn nữa, ta vẫn chưa chơi đủ đâu. Ngày tháng của chúng ta, còn dài lắm."
Sự cảm động của Hiên Viên Thiết Trụ lập tức đổ sông đổ biển.
Chàng đảo mắt, quay người trở về phòng: "Nhớ bảo Ly Bất Khai đưa cho ta hai cái bánh bao! Phải là bánh nóng! Nếu không ta ch*t cho nàng xem!"
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong cảnh gà bay chó sủa.
Cho đến một ngày, Ly Bất Khai cầm sổ sách, vẻ mặt nặng nề tìm đến ta.
"Tỷ, không còn tiền nữa rồi." Hắn nói, "Nhị Cẩu Tử và đám sói ăn khỏe quá, cộng thêm tỷ muốn mở rộng dự án 'Công viên Vương phủ Lang Bảo', vốn lưu động của chúng ta cạn sạch rồi. Cứ tiếp tục thế này, chúng ta phải dỡ cổng Vương phủ ra b/án gỗ thôi."
"Không tiền?" Ta nhíu mày, "Hiên Viên Thiết Trụ không phải là Vương gia sao? Bổng lộc của hắn đâu?"
"Sớm bị ph/ạt sạch rồi." Ly Bất Khai xòe tay, "Vì lần trước tỷ dẫn đàn sói đi dạo phố, dọa sợ lão thái thái nhà Lý Thượng Thư, Hoàng thượng đã ph/ạt Vương gia ba năm bổng lộc. Bây giờ cả nhà chúng ta đều là dân thất nghiệp."
Ta suy nghĩ một chút, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, rơi vào Hiên Viên Thiết Trụ đang ngồi xổm trong sân tưới nước cho hành hẹ.
Lúc này chàng mặc áo vải thô, xắn ống quần, dù vẫn là khuôn mặt đẹp trai đó, nhưng khí chất đã ngày càng gần với gã ngốc ở đầu làng.
"Đây chẳng phải có cây hái ra tiền sẵn sàng sao?" Ta búng tay một cái.
Đêm hôm đó, thanh lâu lớn nhất kinh thành - Túy Hoa Âm, đón tiếp một vị khách đặc biệt.
Tú bà nhìn Hiên Viên Thiết Trụ đang bị trói như bánh tét, miệng nhét đầy giẻ, lại nhìn ta với nụ cười của một tay buôn gian á/c, do dự hỏi: "Đây... đây chẳng phải là Lãnh Diện Tu La Vương sao? Vương phi, người đây là muốn b/án chồng?"
"B/án chồng gì chứ? Nói nghe khó nghe quá." Ta vỗ vỗ vai Hiên Viên Thiết Trụ, "Đây là biểu diễn tài nghệ! Là trải nghiệm dân sinh! Là nghệ thuật xuống đường! Má mì, ta nói cho bà biết, vị gia nhà ta đây, tuy tính khí hơi thối một chút, nhưng cái mặt này, cái dáng này, là đ/ộc nhất vô nhị ở kinh thành! Ta không bắt hắn b/án thân, chỉ bắt hắn... bật bông!"
"Bật... bật bông?" Tú bà ngơ ngác.
"Đúng! Chính là kiểu có tiết tấu ấy!" Ta gi/ật miếng giẻ trong miệng Hiên Viên Thiết Trụ ra.
Hiên Viên Thiết Trụ lập tức gầm lên: "Ly Đại Phổ! Nàng dám! Bổn vương đường đường là dòng m/áu hoàng tộc, nàng bắt ta đến thanh lâu bật bông?!"
"Chứ sao nữa?" Ta chống nạnh, "Không bật bông chẳng lẽ ngươi muốn đi biểu diễn đ/ập đ/á trên ng/ực? Ta sợ ngươi bị loãng xươ/ng đấy! Hơn nữa, nhà sắp không còn gì ăn rồi, Nhị Cẩu Tử đều g/ầy đi rồi! Ngươi là chủ một nhà, chẳng lẽ không nên ra ngoài đi làm nuôi gia đình sao?"
"Ta..." Hiên Viên Thiết Trụ tức nghẹn họng, "Ta có thể đi viết chữ! Đi vẽ tranh!"
"Dẹp đi, chữ ngươi viết như gà bới, ai m/ua?" Ta thiếu kiên nhẫn vẫy tay, "Quyết định vậy đi! Đêm nay diễn ra mắt! Vé vào cửa một trăm lượng một người! Ly Bất Khai, đi dán áp phích ra ngoài! Tiêu đề cứ viết: 【Chấn động! Vương gia đương triều đêm khuya làm chuyện ấy... chỉ để m/ua vui cho người!】"
Đêm đó, Túy Hoa Âm chật kín người.
Quan lại quý tộc, danh môn khuê tú khắp kinh thành đều đeo mạng che mặt đến.
Ngay cả Âu Dương Thiết Phân bị dọa chạy cũng lén lút m/ua một chỗ ngồi VIP.
Trên sân khấu, ánh đèn lờ mờ.
Hiên Viên Thiết Trụ mặc một bộ đồ diễn bó sát đính kim sa, đeo một cây cung khổng lồ sau lưng, tay cầm một cái vồ gỗ.