Lần này, anh ấy không nói lời cảm ơn.
Cũng không nói lời xin lỗi.
Anh ấy chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế cho Niệm Niệm, rồi đắp chăn cẩn thận.
Trong phòng khách, tờ bảng phản hồi và bức tranh đó vẫn lặng lẽ dán trên tủ lạnh.
Một tờ viết rằng:
Không nhàn hạ.
Một tờ vẽ rằng:
Bố ở trong nhà.
Tôi nhìn bức tranh đó, cuối cùng cũng mỉm cười.
Lần này, tôi không cần phải chứng minh mình có mệt hay không nữa.
Bởi vì Chu Nghiễn đã bế Niệm Niệm sang một bên.
"Đêm nay để anh."
(Hết)