"Để sau đi." Tôi cúp máy.
Màn hình điện thoại tối sầm lại.
Tôi nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trên màn hình, ánh mắt hơi trống rỗng.
Bỏ trốn?
Tôi có thể trốn đi đâu được chứ?
Trần Nghiên gần mười giờ tối mới về.
Người đầy mùi mồ hôi, cùng với mùi dầu máy thoang thoảng.
Anh ta ném cho tôi một túi nilon.
Bên trong là hai cái bánh bao đã nguội ngắt và một gói dưa muối.
"Bữa tối." Anh ta nói ngắn gọn, rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh chật hẹp, bên trong nhanh chóng vang lên tiếng nước chảy ào ào.
Tôi cầm túi bánh bao lạnh cứng.
Dạ dày cuộn lên từng đợt.
Không phải vì tủi thân, mà là vì đói.
Cả ngày nay chưa có gì vào bụng.
Tôi bẻ một cái bánh bao, ăn kèm với dưa muối, cắn từng miếng nhỏ.
Vừa lạnh vừa cứng, cọ xát vào cổ họng.
Nhưng tôi vẫn nuốt trôi.
Cửa nhà vệ sinh mở ra.
Trần Nghiên mặc áo ba lỗ, quần đùi bước ra, tóc vẫn còn ướt sũng nhỏ nước. Những giọt nước trượt theo đường nét thanh thoát của quai hàm anh, lăn qua yết hầu nhô cao.
Anh có thân hình rất đẹp, vai rộng eo hẹp, cơ bắp săn chắc, như thể được rèn luyện qua công việc chân tay lâu ngày.
Anh liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt quét qua cái bánh bao ăn dở trên tay tôi.
Không nói gì.
Đi thẳng đến góc phòng khách, nơi trải một chiếc chiếu cũ cứng đơ.
Anh nằm xuống, quay lưng về phía tôi, chiếm gần hết chiếc chiếu.
Ý tứ rất rõ ràng.
Chiếc giường gỗ bong tróc trong phòng ngủ là địa bàn của tôi.
Tôi nhét nốt nửa cái bánh bao còn lại vào miệng, nhai thật mạnh.
Đến cửa phòng ngủ, tôi dừng lại, quay đầu.
"Anh... làm nghề gì vậy?" Tôi hỏi.
Cái bóng lưng trên chiếu khựng lại một chút.
"Sửa xe." Giọng nói trầm đục.
"Ồ." Tôi gật đầu, "Có công việc là tốt rồi."
Tôi đóng cửa phòng ngủ lại.
Bản lề cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng "kẽo kẹt" chói tai.
Tôi dựa vào sau cửa, nghe tiếng sột soạt khẽ khàng khi anh trở mình trên chiếu ngoài kia.
Nhìn căn "phòng tân hôn" nhỏ hẹp, trống trải, tỏa ra mùi ẩm mốc này.
Một người sửa xe.
Lương tháng ba nghìn.
N/ợ ngập đầu.
Cuộc sống này, quả thực là đủ chật vật.
Nhưng vẫn hơn là ngủ ngoài đường.
Phải tìm cách sống sót.
Bước đầu tiên, ki/ếm tiền.
Tôi lục chiếc vali cũ kỹ của mình ra.
Bên trong ngoài vài bộ quần áo thay đổi, chỉ còn lại một chiếc máy tính xách tay cũ dùng từ thời đại học.
Màn hình còn có một vết nứt.
Khởi động máy, nó kêu o o suốt cả buổi.
Tốc độ mạng chậm như sên.
Tôi đi/ên cuồ/ng rải hồ sơ trên các trang web tuyển dụng.
Chuyên môn? Tôi học thiết kế thời đại học.
Nhưng kinh nghiệm? Bằng không.
Những hồ sơ gửi đi đều như muối bỏ bể.
Tôi chuyển sang ứng tuyển nhân viên văn phòng, lễ tân, chăm sóc khách hàng...
Phản hồi thưa thớt.
Những buổi phỏng vấn ít ỏi, đối phương vừa nhìn vào hồ sơ trống trơn của tôi, lại hỏi thêm hai câu về tình trạng hôn nhân và sinh nở, thế là hết chuyện.
Sau vài ngày, vẫn không có tiến triển gì.
Cuộc sống của Trần Nghiên quy củ như đồng hồ.
Sáng đi sớm về muộn.
Bữa tối mang về luôn là bánh bao, bánh bao nhân th!t, thỉnh thoảng là suất bánh xào rau giá hai đồng rưỡi.
Nhạt nhẽo, khó ăn, nhưng đủ lấp đầy bụng.
Anh ít nói, cơ bản coi tôi như không khí.
Trừ tối hôm đó.
Tôi đang ngẩn người nhìn email "phỏng vấn thất bại" trên màn hình máy tính.
Trần Nghiên về.
Vẫn mang theo mùi mồ hôi và mùi dầu máy.
Anh ném một túi nilon lên bàn, lần này không đi tắm ngay.
Anh đứng đó, nhìn tôi, lông mày hơi nhíu lại.
"Cả ngày cô cứ dán mắt vào máy tính làm cái gì?"
"Tìm việc." Tôi nói thật.
Anh ngẩn người, như thể không ngờ đến câu trả lời này. Im lặng vài giây mới nói: "Tìm được chưa?"
"Chưa."
"Ồ." Anh lại khôi phục vẻ thờ ơ đó, "Tiết kiệm tiền điện chút đi."
Nói xong, xoay người vào nhà vệ sinh.
Tôi nhìn luồng sáng yếu ớt trên màn hình máy tính, hít sâu một hơi.
Tắt máy tính.
Tiết kiệm tiền điện.
Được thôi.
Máy tính không dùng được thì tôi ra ngoài tìm.
Đội nắng gay gắt, len lỏi khắp thành phố.
In một xấp hồ sơ, năm hào một tờ, xót muốn ch*t.
Thấy tờ giấy dán trên cửa kính quán cơm nhỏ ghi "Tuyển người rửa bát, bao ăn", tôi do dự một chút rồi đẩy cửa bước vào.
Sàn nhà đầy dầu mỡ, mùi khói dầu sộc lên mũi.
Bà chủ là một người phụ nữ trung niên b/éo tròn, ngậm điếu th/uốc, đá/nh giá tôi từ đầu đến chân.
"Trước đây từng làm chưa?"
"Chưa."
"Chịu được khổ không?"
"Chịu được."
Bà ta gạt tàn th/uốc: "Một ngày làm mười hai tiếng, trưa tối bao hai bữa, lương tháng hai nghìn tám. Làm không?"
Hai nghìn tám.
Tôi nhẩm tính thật nhanh. Còn ít hơn Trần Nghiên hai trăm. Nhưng được bao hai bữa.
"Làm." Tôi gật đầu.
"Mai đến làm." Bà chủ phẩy tay, như đuổi ruồi.
Bước ra khỏi quán, mặt trời giữa trưa làm người ta chóng mặt.
Nhưng trong lòng tôi lại có chút phấn chấn nho nhỏ.
Ít nhất, cũng không ch*t đói được.
Buổi tối, tôi báo tin tìm được việc cho Trần Nghiên.
Anh đang cúi đầu cắn cái bánh bao nguội.
Nghe vậy, động tác khựng lại, ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt đó rất phức tạp, có chút ngạc nhiên, lại có chút gì đó khác nữa, tôi không hiểu nổi.
"Ở đâu?"
"Quán 'Cơm nhà họ Trương' ở con phố phía sau."
"Làm gì?"
"Rửa bát."
Anh lại im lặng. Cắn miếng bánh bao cuối cùng rồi mới "ừ" một tiếng.
"Đừng về muộn quá."
Ba chữ, khô khốc.
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu cuộc đời rửa bát tại "Cơm nhà họ Trương".
Bà chủ không lừa tôi, quả thực rất mệt.
Chén đĩa đầy dầu mỡ chất cao như núi, nước nóng làm bỏng tay, nước rửa bát nồng nặc mùi hóa chất.