Ba giờ sáng, khe cửa phòng làm việc lại thoang thoảng mùi m/áu tanh. Ba năm nay, chồng tôi - Lục Yến - đêm nào cũng làm việc trong đó. Tôi cứ ngỡ anh có nỗi khổ tâm nào khó nói, nên đã soạn sẵn đơn ly hôn, định trả lại tự do cho anh. Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị đặt tờ đơn lên bàn, những dòng bình luận đột ngột hiện ra trước mắt khiến tôi sững lại.
【Oa! Tôi khóc ch*t mất, vì muốn kiềm chế d/ục v/ọng với vợ mà niệm chú thanh tâm đến mức chảy m/áu cam rồi!】
Tôi nhìn tờ đơn ly hôn trong tay, rồi lại nhìn khe cửa, bất thình lình đẩy cửa phòng làm việc ra.
Anh đang dùng khăn giấy bịt mũi, trong thùng rác đầy những cuộn giấy thấm m/áu. Thấy tôi, anh gi/ật mình đến mức chuỗi hạt Phật trên tay cũng rơi xuống đất.
Ba giờ sáng.
Từ khe cửa phòng làm việc lại phảng phất mùi rỉ sắt quen thuộc.
Mùi của m/áu.
Tôi siết ch/ặt tờ giấy trong tay, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Trên giấy là năm chữ in đậm: Đơn ly hôn.
Tôi và Lục Yến kết hôn ba năm, ngủ riêng ba năm.
Anh ngủ trong phòng làm việc mỗi đêm, bảo rằng có công việc xử lý không hết. Ban đầu tôi tin. Sau đó, đêm nào tôi cũng ngửi thấy mùi m/áu tanh nồng nặc bay ra từ khe cửa.
Tôi bắt đầu nghi ngờ, liệu anh có phải mắc b/ệnh nan y gì không, không muốn làm phiền đến tôi. Tôi lén xem báo cáo khám sức khỏe của anh, mọi chỉ số đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Cho đến một lần, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh và bạn.
Người bạn khuyên anh: "Ba năm rồi, cậu cũng nên buông bỏ đi. Không thể cứ giữ lấy một người không yêu mình suốt cả đời được."
Anh không phản bác.
Hóa ra không phải b/ệnh nan y, chỉ là không yêu.
Cũng tốt.
Tôi mất ba ngày để soạn xong bản thỏa thuận ly hôn này.
Xe cộ, nhà cửa, tiền tiết kiệm, tôi chẳng cần gì cả. Tôi chỉ muốn kết thúc cuộc hôn nhân như nấm mồ này, giải thoát cho anh, cũng là giải thoát cho chính mình.
Tôi chân trần bước trên sàn nhà lạnh lẽo, từng bước tiến về phía phòng làm việc.
Cổ tay giơ lên, định gõ cửa.
Trước mắt, một dòng chữ trắng sáng chưa từng thấy bỗng dưng xuất hiện.
【Á đù! Vợ cuối cùng cũng vào rồi sao? Đừng mà! Chồng sắp không chịu nổi nữa rồi!】
Tôi chớp mắt, tưởng mình vì quá đ/au buồn mà sinh ảo giác.
Dòng chữ biến mất, ngay sau đó lại hiện lên một dòng mới.
【Xót ch*t tôi rồi, vì không muốn gặp vợ mà cố tình niệm chú thanh tâm đến mức khí huyết nghịch chuyển, chảy cả m/áu cam. Đúng là Alpha cấm dục đỉnh cao!】
【Lầu trên, là Omega! Không đúng, là Đường Tăng!】
【Đừng quan tâm là gì nữa, nhìn màn hình máy tính anh ta kìa, toàn là ảnh của vợ! Cả một GB ảnh chụp lén đấy!】
Bàn tay đang giơ giữa không trung của tôi cứng đờ.
Cái gì cơ?
Vợ?
Chồng?
Đang nói về tôi... và Lục Yến sao?
Tôi cúi đầu nhìn tờ đơn ly hôn trong tay, rồi lại nhìn khe cửa đóng ch/ặt.
Mùi m/áu tanh dường như càng nồng hơn.
Tôi không gõ cửa nữa.
Tôi vặn nắm cửa, đẩy mạnh cánh cửa phòng làm việc ra.
"Rầm" một tiếng kinh thiên động địa.
Người sau cánh cửa rõ ràng đã bị dọa sợ.
Lục Yến mặc áo ngủ bằng lụa, đang ngửa đầu, dùng khăn giấy bịt mũi một cách chật vật.
M/áu đỏ tươi đã thấm đẫm khăn giấy, chảy dọc theo kẽ tay anh xuống.
Thùng rác dưới chân anh chất đầy những cuộn giấy thấm m/áu, trông thật đ/áng s/ợ.
Nghe thấy động tĩnh, anh hoảng hốt nhìn qua, trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ kia lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.
Thấy là tôi, mắt anh mở to, như thể vừa nhìn thấy m/a.
Cơ thể theo bản năng lùi lại, chuỗi hạt gỗ trầm hương trên cổ tay vì động tác quá mạnh mà đ/ứt đoạn.
Những hạt gỗ rơi lả tả xuống đất.
【Á á á! Chuỗi hạt đ/ứt rồi! Anh ấy giữ giới vì vợ suốt ba năm, giờ đ/ứt rồi!】
【Chính chủ lên tận nơi, ai mà chịu nổi chứ!】
【Nhìn anh ấy kìa! Hoảng rồi, hoảng thật rồi! Anh ấy muốn tắt màn hình máy tính nhưng không kịp nữa rồi!】
Tầm mắt tôi men theo lời gợi ý của những dòng bình luận, vượt qua khuôn mặt k/inh h/oàng của anh, rơi vào màn hình máy tính phía sau.
Màn hình không tắt.
Trên đó không phải tài liệu công việc, cũng không phải biểu đồ chứng khoán.
Mà là một bức ảnh phóng to.
Trong ảnh là dáng vẻ tôi ngủ quên khi đang tắm nắng ở vườn hôm kia.
Nắng rất đẹp, tôi gối đầu lên tay, ngủ một cách an nhiên.
Đây là... chụp từ bao giờ?
Tôi chằm chằm nhìn bức ảnh đó, rồi chậm rãi dời ánh mắt trở lại gương mặt tái nhợt của Lục Yến.
Bàn tay bịt mũi của anh đang r/un r/ẩy, tay kia theo bản năng với lấy con chuột, muốn tắt màn hình nhưng vì hoảng lo/ạn mà không sao bấm chuẩn được.
"Em..." Anh lên tiếng, giọng khản đặc, "Sao lại vào đây?"
Tôi không nói gì, chỉ đưa tờ đơn ly hôn trong tay về phía trước.
【!!!!!!!!!!!!!!】
【Đừng mà! Hiện trường hiểu lầm cấp sử thi!】
【Vợ ơi đừng! Vợ nghe tôi giải thích! Anh ấy yêu vợ mà! Yêu đến mức phát đi/ên rồi!】
【Lục Yến đồ vô dụng! Mau giải thích đi! Nói là anh yêu cô ấy đi!】
Những dòng bình luận trước mắt chạy đi/ên cuồ/ng.
Ánh mắt Lục Yến rơi vào mấy chữ "Đơn ly hôn", cơ thể chấn động dữ dội.
M/áu trên mặt anh trong chốc lát rút sạch không còn một giọt.
Bàn tay đang bịt mũi cũng vô lực buông thõng xuống.