Đều là tin nhắn từ bạn bè, hỏi tôi thi ở điểm nào, làm bài ra sao. Còn một tin từ Lục Thừa Tư, gửi vào hơn 3 giờ chiều.
“Đến Los Angeles rồi. Bên này nóng quá.”
Một câu nói nhẹ bẫng, cứ như đăng một dòng trạng thái thường ngày lên mạng xã hội.
Anh ta chắc hẳn tưởng tôi sẽ nhắn lại ngay lập tức, sẽ líu lo hỏi han đủ chuyện như trước, sẽ lo lắng không biết anh ta có thích nghi được không, đã ăn uống gì chưa, chỗ ở ra sao.
Tôi vuốt bỏ tin nhắn đó, không trả lời.
Hai ngày thi tiếp theo, tôi làm bài càng ngày càng tốt.
Bài toán lớn cuối cùng môn Toán, tôi dùng một cách giải khá hiếm, nhưng kết quả tính ra trùng khớp với phương pháp thông thường. Tôi kiểm tra lại kỹ hai lần mới đặt bút xuống.
Phần đọc hiểu môn Tiếng Anh có vài câu khá lắt léo, nhưng kiếp trước khi nằm viện rảnh rỗi, tôi đã đọc ngấu nghiến mọi cuốn sách tiếng Anh nguyên bản có thể tìm được. Cảm giác ngôn ngữ và vốn từ của tôi giờ đã hơn hẳn so với lúc thi đại học kiếp trước không chỉ một bậc.
Bài thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên là môn dễ thở nhất với tôi. Những kiến thức Vật lý, Hóa học đó trong 7 năm kiếp trước đã bị tôi nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại vô số lần, nhắm mắt cũng làm đúng.
Khi bước ra khỏi phòng thi sau môn cuối cùng, ráng chiều phía chân trời đang rực ch/áy, cả con đường nhuốm một màu vàng óng.
Tôi đứng trước cổng trường, hít một hơi thật sâu. Kết thúc rồi. Không, phải nói là bắt đầu.
Hạ Văn Tĩnh của kiếp này, cuộc đời thực sự, chính thức bắt đầu từ hôm nay.
Còn Lục Thừa Tư, lúc này đang ở Los Angeles bên kia đại dương, bị sự lạnh nhạt của Lý Tư Tình và cảm giác xa lạ nơi đất khách quê người hành cho đến mức đầu bù tóc rối.
Ngày thứ 3 sau khi thi xong, tôi lướt thấy một bài đăng trên trạng thái cá nhân của Lý Tư Tình.
Cô ta đăng một bức ảnh chụp chung với vài cô gái, kèm dòng trạng thái “Ngày đầu tiên ở bên hội chị em”, trong ảnh chẳng thấy bóng dáng Lục Thừa Tư đâu.
Ở phần bình luận có người hỏi “Cậu con trai đi cùng cậu đâu rồi?”, cô ta reply một icon che miệng cười, nói “Người ta có việc riêng phải làm mà”.
Việc riêng. Một chàng trai Trung Quốc vừa tròn 18 tuổi, không biết tiếng Anh, không giấy tờ hợp pháp, trong túi chỉ có vài trăm đô la, ở Los Angeles thì có thể làm gì? Rửa bát? Khuân vác? Bưng bê ở nhà hàng Trung Hoa?
Đáp án là – anh ta đã làm tất cả.
Những thông tin này đều do tôi sau này chắp nối lại từ nhiều nguồn khác nhau. Có cái từ lời kể của bạn bè chung, có cái từ những dấu vết mờ nhạt trên mạng xã hội, cũng có cái là lúc tôi đã hoàn toàn buông bỏ, tình cờ nghe người khác nhắc đến nên chỉ tiện tai ghi nhớ.
Tuần đầu tiên đến Los Angeles, Lục Thừa Tư ở trong gara nhà của gia đình bảo trợ cho Lý Tư Tình.
Gia đình bảo trợ là một cặp vợ chồng gốc Mexico, rất bất mãn với việc nhà thêm một người ở trọ. Sau khi trao đổi với phụ huynh Lý Tư Tình, họ tuyên bố rõ ràng Lục Thừa Tư chỉ được ở tạm 2 tuần, sau đó phải dọn đi.
Lý Tư Tình trước mặt anh ta thì nói “Không sao đâu Thừa Tư, em nhất định sẽ nghĩ cách giúp anh”, nhưng quay lưng lại trong cuộc gọi video với bạn thân ở trong nước lại than vãn:
“Phiền ch*t đi được, anh ta ở nhà mình ngại lắm, mẹ mình còn gọi điện hỏi sao mang người về mà không báo trước.”
2 tuần sau, Lục Thừa Tư dọn ra khỏi gara, thuê một căn phòng hầm trong khu người Hoa sinh sống, cách trường của Lý Tư Tình 3 km.
Tiền thuê phòng 500 đô la/tháng, đặt cọc một tháng thanh toán trước một tháng, anh ta tiêu gần nửa số tiền mang theo.
Sau đó anh ta bắt đầu tìm việc. Không tiếng Anh, không giấy phép lao động, không xe, không bằng cấp hay kỹ năng nào được nhà tuyển dụng Mỹ công nhận.
Việc duy nhất có thể làm là làm chui trong nhà hàng Trung Hoa. Rửa bát ở bếp sau, 8 đô la/giờ tiền mặt, 6 ngày/tuần, mỗi ngày 10 tiếng.
Ông chủ là một lão già người Hồng Kông, tính tình nóng nảy, hay ch/ửi m/ắng, lúc ch/ửi thì lẫn lộn tiếng Quảng Đông và tiếng Phổ Thông ngọng nghịu.
Lục Thừa Tư không hiểu cũng chẳng buồn nghe, chỉ biết cúi đầu rửa sạch sẽ từng chiếc đĩa, rửa đến mức da tay nứt nẻ hết cả, trong kẽ móng tay lúc nào cũng ám mùi nước rửa chén.
Anh ta nhắn tin cho Lý Tư Tình, nói mình đang đi làm, bảo rất cực nhưng không sao, nói nhớ cô ta.
Tốc độ trả lời của Lý Tư Tình càng lúc càng chậm, từ vài giây đến 10 phút, rồi 1 tiếng, nửa ngày, cuối cùng thường phải đợi đến hôm sau mới nhận được một câu “Cố lên nhé”.
Có lần anh ta gửi cho cô ta một đoạn tin nhắn dài ngoằng, kể lể cuộc sống hàng ngày, nói phòng hầm ẩm ướt lạnh lẽo, ông chủ đối xử tệ, nói muốn gặp cô nhưng không biết làm sao đến được vì không có xe cũng chẳng có tiền.
Lý Tư Tình chỉ reply một icon ôm, rồi biệt tăm.
Giữa tháng 7, điểm thi đại học được công bố. Tôi đạt 703 điểm, đứng thứ 7 toàn tỉnh.
Khi giáo viên chủ nhiệm gọi điện, giọng bà run run: “Văn Tĩnh, em có biết mình thi được bao nhiêu điểm không? 703! Thứ 7 toàn tỉnh! Bình thường em thi thử cũng chỉ tầm 680, 690, sao đi thi thật lại xuất sắc thế?”
Chuyện kiếp trước dùng 7 năm ngh/iền n/át mọi kiến thức thì tất nhiên không thể nói ra. Tôi chỉ cười đáp: “Do may mắn thôi ạ.”
Khi điền nguyện vọng, tôi chỉ ghi duy nhất một trường, một chuyên ngành – Đại học Thanh Hoa, Khoa học và Kỹ thuật Máy tính.