Chiều hôm đó, vừa bước ra khỏi phòng thí nghiệm, điện thoại tôi đã nhận liền 7, 8 tin nhắn, toàn là từ bạn học cấp ba.
Tin nhắn trên cùng đến từ Lâm Tri Hạ, cô bạn từng khá thân với tôi hồi cấp ba, lời lẽ hào hứng như vừa khám phá ra vùng đất mới:
“Văn Tĩnh!!! Cậu xem trạng thái của Lý Tư Tình chưa!!! Cái cô ấy mới đăng ấy!!!”
Tôi không xem.
Lý Tư Tình đã chặn tôi từ lâu, chắc là sợ tôi thấy cuộc sống rực rỡ của cô ấy ở nước ngoài mà chạnh lòng.
Nhưng cô ta quên một chuyện – dù có chặn tôi, cũng chẳng chặn được hết mọi người, vẫn sẽ có người c/ắt màn hình gửi cho tôi.
Trong bức ảnh chụp màn hình Lâm Tri Hạ gửi đến, Lý Tư Tình đăng một bộ ảnh 9 ô.
8 tấm đầu đều là ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng, có nụ cười của cô ta trước thư viện trường, có ảnh chụp chung với vài cô gái Tây, có góc nghiêng tay cầm ly cà phê dưới nắng, tấm nào cũng tinh xảo như ảnh tạp chí.
Tấm thứ 9, ở góc có một bóng người mờ nhạt.
Người đó mặc đồng phục màu xanh của siêu thị, quay lưng về phía ống kính, đang cúi người lấy đồ từ trong thùng carton ra.
Tấm lưng lấm lem, đôi giày thể thao bẩn thỉu, tạo nên sự tương phản chói mắt với 8 tấm ảnh hào nhoáng phía trước.
Dòng trạng thái viết: “Hôm nay tâm trạng không tốt lắm, nhưng nhìn thấy anh nhân viên siêu thị giao hàng tận nơi, chợt thấy cuộc đời vẫn rất ấm áp. Biết ơn từng người đang nỗ lực vì cuộc sống.”
Phần bình luận có người hỏi: “Đó là shipper à? Siêu thị bên cậu còn ship tận nơi nữa cơ à?”
Lý Tư Tình reply một icon che miệng cười:
“Ừa, bên đó có một anh chàng người Trung Quốc làm ở siêu thị, tính tình tốt lắm, lần nào cũng giúp mình bê đồ ra tận cửa.”
Cô ta thậm chí chẳng buồn nhắc đến tên Lục Thừa Tư.
“Anh chàng người Trung Quốc”.
4 chữ này, nhẹ nhàng đẩy một chàng trai vì cô ta mà bỏ thi đại học, vượt đại dương, ở tầng hầm rửa bát, thành một người qua đường vô danh.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp màn hình đó chừng 10 giây, rồi khóa điện thoại, cất vào túi.
Lâm Tri Hạ lại gửi thêm một tin:
“Cái bóng lưng đó có phải Lục Thừa Tư không? Tớ nhìn thấy giống lắm nhưng không dám chắc. Nếu đúng là anh ấy thì Lý Tư Tình quá đáng thật đấy, người ta vì cô ta mà bỏ cả thi đại học, cô ta đăng trạng thái mà đến tên cũng chẳng thèm nhắc?”
Tôi reply một câu: “Là hay không cũng mặc kệ, chẳng liên quan gì đến tớ nữa.”
Lâm Tri Hạ gửi về cả một chuỗi dấu chấm than:
“Sao cậu bình tĩnh thế?! Cậu không gi/ận à?!”
Tôi không reply nữa.
Gi/ận?
Tại sao phải gi/ận?
Kiếp trước lúc tôi ch*t, Lý Tư Tình nâng ly cười nghiêng ngả, Lục Thừa Tư nắm tay cô ta nói “vì em, đáng giá”.
Lúc đó tôi còn chẳng còn sức để gi/ận, bây giờ càng không thể vì một tấm lưng mà lãng phí cảm xúc.
Nhưng tôi biết, sau khi trạng thái này được đăng lên, có những chuyện sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Lục Thừa Tư không phải kẻ ngốc.
Anh ta thấy được trạng thái của Lý Tư Tình, thấy được bản thân mình trong thế giới của cô ta bị nén lại thành một “anh chàng người Trung Quốc” mờ nhạt, vô danh.
Không phải anh ta không biết mình đang bị coi thường, chỉ là anh ta không muốn thừa nhận.
Bởi vì thừa nhận, đồng nghĩa với việc hơn nửa năm kiên trì, hy sinh và đ/au khổ của anh ta, tất cả đều trở thành trò cười.
Nên anh ta sẽ tiếp tục tự lừa mình. Lừa mình rằng Lý Tư Tình chỉ là vô tình, lừa mình rằng cô ta thực ra rất biết ơn anh ta, lừa mình rằng chỉ cần anh ta cố thêm chút nữa, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Nhưng anh ta không lừa được cả thế giới này.
Hơn 1 năm tiếp theo, cuộc sống của Lục Thừa Tư ở Los Angeles lao dốc với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Những chuyện này phần lớn tôi về sau mới biết, có cái nghe từ bạn chung, có cái là vào những thời điểm đặc biệt, ví dụ như lần bất đắc dĩ phải giao thoa với anh ta, anh ta tự miệng kể cho tôi nghe.
Nhưng trong khoảng thời gian từ năm 2 đến năm 3 đại học, tôi chỉ thỉnh thoảng liếc thấy vài mảnh vỡ từ góc khuất của mạng xã hội.
Ví dụ, trong trạng thái của Lý Tư Tình ngày càng xuất hiện thường xuyên một chàng trai tóc vàng mắt xanh.
Ban đầu chỉ là trong ảnh chụp chung có thêm một người đứng cạnh cô ta, sau thành hai người vai kề vai cười trước ống kính, rồi thành cô ta ngồi ghế phụ chiếc Porsche, tay đưa ra ngoài cửa sổ tạo dáng chữ V, dòng trạng thái là “Một ngày được cưng chiều”.
Chàng trai tóc vàng đó tên là Tyler, sinh viên khoa Kinh doanh, gia đình làm bất động sản ở Los Angeles.
Tần suất anh ta xuất hiện trong trạng thái của Lý Tư Tình ngày càng dày, từ 1 lần/tuần thành 2 ngày/lần, từ ảnh nhóm thành ảnh đôi riêng tư, từ “hẹn hò bạn bè” thành “hẹn hò riêng”.
Còn Lục Thừa Tư, hoàn toàn biến mất khỏi trạng thái của cô ta.
Kẻ từng xuất hiện trong phần bình luận của cô ta, dùng câu “Tư Tình giỏi nhất” để tạo sự hiện diện, giờ đến dũng khí bình luận cũng chẳng còn.
Anh ta chỉ có thể nhìn những bức ảnh đó, xem từng tấm một, phóng to, thu nhỏ, lại phóng to, cố gắng tìm trong kẽ hở của từng pixel bằng chứng rằng Lý Tư Tình vẫn còn quan tâm mình.
Anh ta không tìm thấy.
Nhưng anh ta vẫn không trở về.
Tin tức Lý Tư Tình và Tyler chính thức hẹn hò được lan truyền vào khoảng Lễ Tạ Ơn năm đó.