Còn Lý Tư Tình, nếu cô ta cũng nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn cô ta đang nghĩ – cô gái từng bị cô ta chà đạp dưới chân năm nào, sao lại đứng ở nơi mà cô ta vĩnh viễn không thể chạm tới được?

Đêm sau lễ tốt nghiệp, tôi đi bộ một mình trong khuôn viên Thanh Hoa rất lâu. Từ Cổng số 2 đi đến Đại lễ đường, từ Đại lễ đường đến thư viện, rồi từ thư viện đến tòa nhà chính. Dọc đường toàn là những sinh viên tốt nghiệp đang chụp ảnh, cười nói rộn ràng, tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Tôi đứng trên quảng trường trước tòa nhà chính, nhìn thành phố Bắc Kinh đèn đuốc sáng trưng phía xa, bỗng nhiên nhớ đến một người.

Lục Thừa Tư.

Đã lâu lắm rồi tôi không nhớ đến anh ta. Không phải cố tình quên, mà là thực sự không nhớ nổi. Cuộc sống của tôi quá đầy ắp, đầy đến mức không còn khe hở nào để chứa một kẻ không quan trọng.

Nhưng vào khoảnh khắc đặc biệt này, vào đêm tốt nghiệp tiến sĩ, vào lúc tôi thực sự, triệt để, không thể bàn cãi mà đứng trên đỉnh cao của cuộc đời, tôi đã nhớ đến anh ta.

Tôi nhớ đến anh ta của kiếp trước. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, đứng trên bục giảng nói cười tự tin. Người được tất cả mọi người kính trọng, ngưỡng m/ộ. Người đóng vai người chồng thâm tình trước mặt mọi người, nhưng sau lưng lại dây dưa m/ập mờ với Lý Tư Tình.

Tôi còn nhớ đến chính mình. Bản thân của kiếp trước, ngồi trên xe lăn, nhìn anh ta đứng trên bục, trong lòng tràn đầy kiêu hãnh và hạnh phúc. Cô ấy cho rằng anh ta là niềm tự hào lớn nhất đời mình, cho rằng anh ta cưới cô vì yêu, cho rằng sự “tương kính như tân” giữa họ chính là hình mẫu đẹp nhất của tình yêu.

Cô ấy không biết rằng, người khiến cô kiêu hãnh đó, đang từng chút từng chút đầu đ/ộc cô bằng cách tàn đ/ộc nhất.

Tôi hít một hơi thật sâu, khi thở ra, tôi cũng trút bỏ hết mọi cảm xúc của kiếp trước. Sau đó tôi mỉm cười, quay người đi về phía phòng thí nghiệm.

Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, tôi chọn ở lại trường. Giáo sư Trần hết lòng tiến cử, nhà trường cũng ủng hộ, tôi trở thành một trong những trợ lý giáo sư trẻ nhất của Thanh Hoa. Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, nhìn những gương mặt trẻ trung bên dưới, tôi bỗng thấy số phận thật kỳ diệu.

Lục Thừa Tư kiếp trước đứng trên bục giảng của ngôi trường này, là đối tượng để mọi người ngước nhìn. Còn tôi của kiếp này cũng đã đứng ở đây, không phải là vật đính kèm của bất kỳ ai, không phải là thế thân của bất kỳ ai, không phải là vợ của bất kỳ ai, mà là Hạ Văn Tĩnh – người đã tự mình nỗ lực để đến được nơi này.

Còn Lục Thừa Tư, thiên chi kiêu tử của kiếp trước, kẻ thất bại của kiếp này, đang gõ code trong một công ty vô danh nào đó ở Bắc Kinh, nhận mức lương hơn 10 ngàn một tháng, sống một cuộc đời tầm thường, mờ nhạt hoàn toàn khác biệt với kiếp trước của anh ta.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là, số phận vẫn còn một cái t/át cuối cùng dành cho anh ta.

Mùa đông năm thứ hai sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, tôi nghe được một chuyện từ một người bạn chung. Lục Thừa Tư bị t/ai n/ạn xe hơi.

“Cậu không biết à?” Người bạn đó nói qua điện thoại. “Hình như anh ta bị xe đ/âm ở phía vành đai 3 phía Đông, khá nghiêm trọng, g/ãy cả hai chân rồi. Hiện đang nằm viện ở b/ệnh viện kia kìa, cậu có muốn qua xem thử không?”

Tôi cầm điện thoại, im lặng vài giây. G/ãy cả hai chân.

Tôi của kiếp trước, đã mất đi một chân trong vụ t/ai n/ạn đó. Lục Thừa Tư của kiếp này, ở một không gian khác, đã mất đi cả hai.

Tôi không biết đây có được gọi là sự công bằng của số phận hay không, nhưng tôi biết một điều. Đây không phải do tôi gây ra, không phải điều tôi mong muốn, và tôi không cần phải cảm thấy tội lỗi vì điều này.

Đây là con đường anh ta tự chọn, là kết cục mà anh ta từng bước tự đi đến. Trong tầng hầm ở Los Angeles, anh ta chọn rư/ợu; sau khi thi cao học thất bại, anh ta chọn buông xuôi; sau khi bị Lý Tư Tình làm tổn thương, anh ta chọn cách làm tổn thương chính mình tà/n nh/ẫn hơn.

Mỗi lựa chọn, đều là một bước tiến sâu hơn vào vực thẳm. Và bây giờ, anh ta đã chạm đáy rồi.

“Tôi sẽ qua xem.” Tôi nói.

Sau khi cúp máy, tôi ngồi trong văn phòng một lúc. Trời bên ngoài đã tối, đèn trong phòng thí nghiệm vẫn sáng, có sinh viên đi lại ngoài hành lang, tiếng cười nói lọt qua khe cửa. Tôi đứng dậy, cầm túi, bước ra ngoài.

Trên tàu điện ngầm, tôi gửi một tin nhắn cho Lâm Tri Hạ, hỏi cô ấy có biết tình hình cụ thể vụ t/ai n/ạn của Lục Thừa Tư không. Lâm Tri Hạ gửi lại một tin nhắn thoại ngay lập tức, trong giọng nói ẩn chứa một cảm xúc mà tôi không thể định nghĩa rõ. Không phải đồng cảm, không phải hả hê, mà giống như sự mệt mỏi sau khi xem xong một bộ phim truyền hình dài tập đầy drama và cuối cùng cũng đợi được đến tập cuối.

“Tớ cũng chỉ nghe nói thôi, không rõ lắm. Hình như anh ta uống rư/ợu rồi đi bộ trên đường, bị một chiếc xe vượt đèn đỏ đ/âm phải. Tài xế bỏ chạy ngay tại chỗ, người qua đường báo cảnh sát đưa đến b/ệnh viện. Hai chân g/ãy nát, bác sĩ nói khả năng cao phải c/ắt bỏ.”

C/ắt bỏ.

Tôi tựa vào vách toa tàu, nhìn hình bóng mờ nhạt của chính mình trong cửa kính. Kiếp trước chân tôi cũng bị c/ắt bỏ. Từ dưới đầu gối trái, c/ắt đ/ứt hoàn toàn. Khi tỉnh dậy sau phẫu thuật, phản ứng đầu tiên của tôi là sờ vào chân trái, rồi chạm phải một khoảng trống trên tấm ga trải giường. Tôi không khóc, tôi chỉ thấy rất lạnh, lạnh thấu tận xươ/ng tủy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lục Tổng, người vợ quá cố đã trở về

Chương 9
Giới thiệu: Bảy năm trước, một trận hỏa hoạn đã buộc Khương Hòa phải giả chết để rời xa chồng mình là Lục Đình Thâm. Bảy năm sau, cô trở về với thân phận Giang Ý Vãn – một tiến sĩ tâm lý học, đồng thời trở thành trợ lý của anh. Đối mặt với sự phản bội và kế hoạch trả thù của người em trai Lục Hành, cô giấu kín sự thật và âm thầm bày mưu tính kế. Từ một vị tổng tài lạnh lùng, Lục Đình Thâm dần nhận ra cô. Hai người cùng nhau vượt qua những hiểu lầm sinh tử để vạch trần âm mưu phía sau. Một câu chuyện tình yêu đầy ngược tâm nhưng kết thúc viên mãn.
Báo thù
0