“Về mặt pháp lý, cái gọi là ‘phí tổn thất thanh xuân’ hoàn toàn không có căn cứ. Nhưng luật sư của đối phương là Triệu Vô Cực, một ‘thầy cãi’ nổi tiếng ở Kinh Châu. Người này giỏi nhất là thao túng dư luận, đảo lộn trắng đen, biến vụ kiện vô lý thành có lý.”
Trương Vĩ đưa cho tôi một tệp tài liệu.
“Ngài xem, ngay khi chúng ta nhận được trát hầu tòa, trên mạng đã tràn ngập những tin tức bất lợi cho ngài.”
Tôi mở máy tính bảng, tiêu đề của các trang báo tài chính đ/ập vào mắt với hình ảnh của tôi.
Tiêu đề gây sốc:
《Thái tử gia hào môn phụ bạc! Vì cưới tiểu thư danh giá mà ruồng bỏ bạn gái ba năm!》
《Phí chia tay giá trên trời: Cô gái si tình đòi bồi thường 50 triệu, vạch trần bộ mặt x/ấu xa của phú nhị đại!》
《Từ thực tập sinh lên chức Phó tổng, đằng sau sự thăng tiến của “trai nghèo vượt khó” là sự phản bội tà/n nh/ẫn!》
Trong bài viết, tôi bị khắc họa thành một gã tồi tệ, tâm cơ.
Để leo lên cao, tôi đã che giấu thân phận, lừa gạt một cô gái đơn thuần lương thiện suốt ba năm trời.
Giờ đây khi công thành danh toại, tôi liền đ/á bay người vợ tào khang để bám lấy cành cao hơn.
Còn Tô Tình, cô ta trở thành một nữ chính bi kịch, người đã hy sinh tất cả vì tình yêu nhưng cuối cùng lại bị ruồng bỏ tà/n nh/ẫn.
Bài viết được viết rất cảm động, còn kèm theo mấy tấm ảnh “chụp lén” Tô Tình mắt lệ đẫm mi, trông vô cùng đáng thương.
Khu bình luận đã bùng n/ổ.
“Vãi! Thằng cha này đúng là đồ cặn bã! Kẻ l/ừa đ/ảo tình cảm!”
“Thương cho cô gái này quá, ba năm thanh xuân đổ sông đổ bể!”
“Có tiền là có thể làm càn sao? Ủng hộ cô gái đòi lại công bằng! Phải bắt nó bồi thường!”
“50 triệu còn là ít! Loại đàn ông này phải cho nó khuynh gia bại sản!”
Dư luận đã hoàn toàn nghiêng về phía Tô Tình.
“Họ muốn dùng áp lực dư luận để ép ngài phải nhượng bộ.” Trương Vĩ phân tích, “Nếu ngài không đưa tiền, họ sẽ làm mọi chuyện ầm ĩ hơn, h/ủy ho/ại danh tiếng của ngài, ảnh hưởng đến uy tín công ty mới.”
“Thú vị thật.” Tôi cười lạnh một tiếng, “Cô ta tưởng mình vẫn đang đối đầu với Lâm Phong, kẻ dễ bị thao túng ở tập đoàn Phong Thiên sao?”
“Luật sư Trương, chuẩn bị đi, chúng ta phản công.”
“Lâm thiếu, ngài có kế hoạch gì?”
“Cô ta không phải muốn tiền sao? Cho cô ta. Cô ta không phải muốn danh sao? Cũng cho cô ta luôn.” Một tia sát khí lóe lên trong mắt tôi, “Tôi muốn cô ta, đứng càng cao thì ngã càng đ/au.”
Ngày mở tòa, cửa tòa án bị cánh phóng viên bao vây kín mít.
Tô Tình mặc một chiếc váy trắng, trang điểm theo phong cách “mộc mạc giả tạo”, cùng luật sư Triệu Vô Cực bước đến.
Đối mặt với ống kính, mắt cô ta đỏ hoe, tỏ vẻ đáng thương vô cùng.
“Tôi đứng đây hôm nay không phải vì tiền. Tôi chỉ muốn đòi lại công bằng cho ba năm thanh xuân đã mất của mình. Tôi hy vọng trải nghiệm của tôi có thể là lời cảnh tỉnh cho tất cả các cô gái đang yêu, đừng để những lời đường mật của đàn ông đá/nh lừa.”
Màn diễn xuất của cô ta thu hút hàng loạt ánh đèn flash và những tiếng đồng cảm từ phóng viên.
Ngược lại, phía tôi lại tỏ ra “lạnh lùng tà/n nh/ẫn” hơn nhiều.
Vest đen chỉnh tề, gương mặt vô cảm, dưới sự tháp tùng của đám vệ sĩ và luật sư, tôi đi thẳng vào tòa án.
“Ông Lâm, ông có phản hồi gì về cáo buộc của cô Tô Tình?”
“Ông Lâm, có tin đồn ông sắp đính hôn với tiểu thư tập đoàn Tần thị, điều này có thật không?”
Tôi làm ngơ như không nghe thấy.
Trong tòa, Triệu Vô Cực thao thao bất tuyệt, biến Tô Tình thành một nạn nhân hoàn hảo.
Ông ta nói Tô Tình không rời bỏ tôi lúc tôi khốn khó nhất, dùng đồng lương ít ỏi của mình để hỗ trợ cuộc sống của tôi.
Ông ta nói vì tôi, Tô Tình đã từ bỏ vô số lựa chọn tốt hơn, kể cả gã “phú nhị đại” Triệu Khải luôn si mê cô ta.
Ông ta nói sau khi tôi phát đạt, tôi liền trở mặt không nhận người, buông lời cay đ/ộc, thậm chí dùng thế lực gia tộc đe dọa cô ta.
Mỗi câu mỗi chữ đều đầy phẫn nộ, cảm động lòng người.
Đến cả bồi thẩm đoàn nhìn tôi cũng tràn đầy kh/inh bỉ.
Đến lượt phía tôi trình bày, Trương Vĩ đứng dậy.
Ông ấy không vội phản bác mà đưa cho thẩm phán một bằng chứng.
“Thưa thẩm phán, đây là tất cả hồ sơ chi tiêu trong ba năm hẹn hò giữa thân chủ của tôi, ông Lâm Phong, và nguyên đơn, cô Tô Tình.”
Trên màn hình lớn xuất hiện một hóa đơn dài dằng dặc.
Từ ăn uống hàng ngày, xem phim, đến m/ua quần áo, túi xách, mỹ phẩm, rồi mỗi năm vài chuyến du lịch trong và ngoài nước...
Mỗi khoản chi đều ghi rõ thời gian, địa điểm, số tiền.
Ba năm qua, tổng số tiền tôi chi cho Tô Tình lên đến hơn ba triệu tệ.
Còn số tiền Tô Tình chi cho tôi, tổng cộng là: 520 tệ.
Đó là một chiếc bánh kem cô ta m/ua cho tôi vào ngày sinh nhật.
Cả hội trường xôn xao.
Mặt Tô Tình lập tức c/ắt không còn giọt m/áu.
Triệu Vô Cực lập tức đứng dậy phản bác: “Hồ sơ chi tiêu không nói lên tất cả! Tình cảm không thể đo đếm bằng tiền! Thân chủ của tôi đã hy sinh tình cảm, là thanh xuân!”
“Nói hay lắm.” Trương Vĩ gật đầu, rồi đưa ra bằng chứng thứ hai.
“Thưa thẩm phán, đây là một đoạn ghi âm. Là cuộc gọi cuối cùng giữa thân chủ của tôi và cô Tô Tình.”
Trong tòa, đoạn đối thoại giữa tôi và Tô Tình vang lên:
“Lâm Phong, em sai rồi, em thật sự sai rồi! ... Em không biết anh lại là thái tử gia của tập đoàn Thiên Hải...”