Tôi biết cái tên Tiền Phương. Khoảng hơn bốn mươi tuổi, đã ly hôn hai lần, nắm giữ cổ phần của không ít công ty điện ảnh. Người trong giới đều gọi bà ta là Tiền tổng, ngoài mặt là nhà đầu tư, nhưng sau lưng có rất nhiều lời đồn, nói rằng bà ta thích dùng tài nguyên để đổi lấy việc các nam diễn viên trẻ hầu hạ mình.
"Tiền Phương và Chu Thời Yến có qu/an h/ệ gì?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
"Chị Lệnh Nghi, chuyện này em nói ra có thể chị không tin. Ba năm trước, chính là năm anh ta nhận đề cử Ảnh đế đầu tiên, Tiền Phương quen anh ta trong một buổi tiệc riêng tư. Sau đó Chu Thời Yến có một dự án phim thiếu vốn, anh ta đã tìm đến Tiền Phương để xin tiền."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi anh ta quỳ xuống." Giọng Trần Khả hạ rất thấp, "Anh ta thực sự đã quỳ, dập đầu trước Tiền Phương, nói chỉ cần bà ta đầu tư dự án này, để anh ta làm gì cũng được. Chuyện này lúc đó có người tại hiện trường quay lại video, dùng điện thoại quay đấy. Sau đó Tiền Phương biến đoạn video này thành cái thóp nắm giữ Chu Thời Yến, thế là anh ta bị bà ta kh/ống ch/ế. Kiều Sở Sở chính là người mà Tiền Phương đẩy đến bên cạnh anh ta."
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ qua lại trên đường phố phía dưới.
"Chị Lệnh Nghi, chị còn đó không?"
"Còn. Đoạn video đó hiện đang trong tay ai?"
"Trong tay Tiền Phương. Nhưng trước đây khi giúp Kiều Sở Sở dọn dẹp máy tính, em từng thấy một bản sao trong ổ đĩa đám mây cô ta sao lưu. Chắc là cô ta lén chép từ chỗ Tiền Phương về, để dành làm đường lui."
"Em có lấy được không?"
"Không được. Quyền hạn của em không đủ, ổ đĩa đó đã được mã hóa." Trần Khả do dự một chút, "Nhưng em biết mật khẩu ổ đĩa của Kiều Sở Sở không nằm trong tay cô ta. Cô ta cái gì cũng giao cho trợ lý quản lý, mật khẩu viết trong ghi chú điện thoại của trợ lý. Trợ lý của cô ta tên là Tiểu Dương, chính là người chị gặp ở hành lang công ty hai hôm trước đấy."
"Chị biết rồi. Cảm ơn em, Trần Khả."
"Chị Lệnh Nghi, chị có ơn với em. Em chỉ làm được đến thế này thôi. Chị xóa số em đi, bị họ phát hiện là em xong đời."
Cúp điện thoại, tôi xóa số liên lạc khỏi nhật ký cuộc gọi.
Lượng thông tin của cuộc gọi này quá lớn. Chu Thời Yến quỳ gối xin tài nguyên từ Tiền Phương, Kiều Sở Sở là quân cờ do Tiền Phương sắp đặt, mối qu/an h/ệ giữa họ phức tạp hơn rất nhiều so với những gì công chúng nhìn thấy.
Nhưng tình cảnh hiện tại của tôi là bị đình chỉ công tác, bị phong sát, bị cả mạng xã hội ch/ửi bới. Trong tay tôi ngoài chiếc thẻ nhớ khóa trong tủ công ty ra, không có bất kỳ quân bài nào để phản kích.
Mà chiếc thẻ nhớ đó, tôi tạm thời chưa thể động đến.
Buổi chiều, Chu Thời Yến chủ động gọi cho tôi một cuộc.
Đây là lần đầu tiên anh ta liên lạc với tôi kể từ sau buổi họp báo.
"Lệnh Nghi, bận không?"
Giọng anh ta vẫn như thường lệ, ôn hòa, trầm thấp, mang theo một chút lười biếng. Khi ghi hình show tạp kỹ và trả lời phỏng vấn, anh ta cũng dùng tông giọng này, đó là thành quả từ việc tôi giúp anh ta huấn luyện giọng nói năm xưa.
"Không bận. Bị đình chỉ rồi, rất rảnh."
"Anh nghe nói rồi." Anh ta dừng một chút, "Lệnh Nghi, có vài chuyện anh muốn nói rõ với em trực tiếp. Chiều mai em có rảnh không? Anh bảo người đặt chỗ, chúng ta ngồi lại nói chuyện."
"Nói chuyện gì?"
"Nói về chuyện tiếp theo của chúng ta."
Tôi không đồng ý ngay, cũng không từ chối.
"Được. Anh định thời gian địa điểm đi."
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên bậu cửa sổ suy nghĩ rất lâu. Chu Thời Yến là người mà tôi đã sống cùng bảy năm, tôi quá hiểu anh ta. Anh ta không bao giờ đá/nh trận mà không chuẩn bị. Anh ta chủ động hẹn gặp tôi, chắc chắn là vì trong tay đã có quân bài mới, cần tôi phối hợp cho nước cờ tiếp theo.
Vấn đề là, nước cờ này đối với tôi là lợi hay là d/ao.
Khi Tống D/ao đến đưa cơm tối, tôi đã kể cho cô ấy chuyện này.
"Chị Lệnh Nghi, chị đi/ên rồi à? Anh ta đã làm đến mức này mà chị còn đi gặp anh ta?"
"Không gặp anh ta, sao biết anh ta định làm gì."
"Anh ta có thể làm gì? Chẳng qua là bắt chị ký đơn ly hôn, rồi ký thêm một bản điều khoản bảo mật, sau này không được nói ra ngoài việc hai người từng kết hôn."
Tôi nhìn Tống D/ao. Những gì cô ấy nói có lẽ là đúng.
"Tống D/ao, em giúp chị tra một việc. Dưới tên Tiền Phương có mấy công ty điện ảnh, tên là gì."
"Tiền Phương? Cái bà chuyên đầu tư ấy ạ?"
"Đúng, chính là bà ta."
Tống D/ao ghi lại, không hỏi thêm gì nữa. Khi cô ấy đi đến cửa, bỗng quay đầu nói một câu: "Chị Lệnh Nghi, bất kể ngày mai anh ta nói gì, chị cũng đừng mềm lòng."
Tôi không trả lời.
Đêm đó tôi trằn trọc không ngủ được, cuối cùng vùng dậy, mở một thư mục đã lâu không dùng đến. Bên trong là toàn bộ hồ sơ công việc quản lý của tôi những năm qua, mỗi dự án từng đàm phán, mỗi hợp đồng từng ký, mỗi dòng tiền hoa hồng, tôi đều có bản sao.
Những thứ này là thói quen tôi tích lũy qua nhiều năm. Làm nghề quản lý, đầu óc không thể chứa hết được, tất cả đều phải dựa vào giấy trắng mực đen.
Tôi đóng thư mục lại, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn một lúc lâu.
Ba giờ chiều ngày thứ chín, tôi đúng giờ bước vào quán đồ Nhật mà Chu Thời Yến đã đặt.
Phòng riêng rất nhỏ, chỉ có một chiếc bàn bốn người. Chu Thời Yến đã ngồi trong đó, trước mặt đặt hai tách trà, anh ta mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen, đội mũ và đeo khẩu trang, trước khi vào cửa đã tháo ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh ta mỉm cười.