Studio của Chu Thời Yến đã đăng một bản thông báo khẩn cấp cách đây hai mươi phút, nói rằng “video liên quan là sản phẩm c/ắt ghép á/c ý, ngụy tạo, đã báo cảnh sát xử lý”. Nhưng phần bình luận không ai tin, vì gương mặt anh ta trong video quá rõ ràng, đặc điểm giọng nói cũng quá đỗi đặc trưng.
Điện thoại của Hạ Minh Hiên gọi đến. Tôi không nghe.
Cái tên Tiền Phương cũng đã lên hot search. Có người đã bóc tách được các công ty điện ảnh dưới tên bà ta và những dự án mà Chu Thời Yến từng hợp tác, bắt đầu suy đoán theo hướng “trao đổi tài nguyên”.
Weibo của Kiều Sở Sở mất tám trăm nghìn người theo dõi trong vòng nửa tiếng. Studio của cô ta đã xóa sạch mọi hình ảnh hậu trường thảm đỏ tối nay.
Còn điện thoại cá nhân của Chu Thời Yến, từ lúc lễ trao giải kết thúc đến giờ, vẫn liên tục gọi cho tôi.
Tôi nhìn dòng hiển thị cuộc gọi trên màn hình lóe lên rồi tắt, tắt rồi lại lóe.
Cuộc gọi thứ mười bảy.
Cuối cùng tôi cũng bắt máy.
“Lệnh Nghi.” Giọng anh ta đã thay đổi, không còn là chất giọng trầm ấm từ tính nữa, mà là một giọng nói khàn đặc, nén gi/ận, “Em đi/ên rồi.”
“Tôi không đi/ên.”
“Em có biết em đang làm cái gì không? Em đã h/ủy ho/ại lễ trao giải của anh!”
“Khi anh phủ nhận cuộc hôn nhân của chúng ta tại buổi họp báo, anh có từng nghĩ mình đang làm cái gì không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Chu Thời Yến, tôi không h/ủy ho/ại lễ trao giải của anh. Là chính anh đã quỳ xuống. Tôi chỉ là giúp nhiều người nhìn thấy hơn thôi.”
Tiếng thở của anh ta rất nặng nề.
“Lệnh Nghi, em đang tuyên chiến với anh.”
“Không phải tuyên chiến.” Tôi nhìn những hot search đang không ngừng nhảy trên màn hình máy tính, “Là thanh toán.”
Anh ta cúp máy.
Tôi tắt màn hình điện thoại, bước ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố trải dài trong màn đêm, ở phía xa có tầng cao nhất của một tòa cao ốc đang sáng đèn, đó là căn hộ Chu Thời Yến m/ua bằng số tiền từ hợp đồng quảng cáo đầu tiên mà tôi đã đàm phán giúp anh ta.
Tống D/ao bưng một cốc nước ấm từ trong bếp ra đặt cạnh tay tôi.
“Chị Lệnh Nghi, bước tiếp theo làm gì ạ?”
“Đợi.”
“Đợi gì ạ?”
“Đợi anh ta phạm sai lầm.”
Sáng sớm hôm sau, luồng dư luận trên mạng còn phức tạp hơn tôi dự đoán. Fan của Chu Thời Yến chia làm hai phe. Một phe là “fan vợ” trung thành, dù thế nào cũng chọn tin tưởng anh ta, định nghĩa đoạn video là “sự tấn công á/c ý từ đối thủ cạnh tranh”. Phe còn lại là fan người qua đường và fan lý trí, bắt đầu bóc tách nguồn gốc tài nguyên và các mối qu/an h/ệ hợp tác của Chu Thời Yến trong mấy năm qua.
Thú vị nhất là một bài đăng Weibo. Một blogger được x/ác thực là “người làm trong ngành điện ảnh” đã đăng một bài viết dài, không nhắc tên Chu Thời Yến, chỉ phân tích khách quan “lộ trình tài nguyên của một diễn viên từ người bình thường đến Ảnh đế”, cuối cùng đưa ra kết luận: “Mỗi bước trên con đường này đều không hề miễn phí.”
Lượng chia sẻ của bài viết này đã vượt quá một trăm nghìn trong vòng ba giờ.
Mười giờ sáng, điện thoại của Hạ Minh Hiên lại gọi đến. Lần này tôi nghe.
“Tô Lệnh Nghi, cô thực sự dám làm đấy.” Giọng điệu anh ta hoàn toàn khác với vẻ hống hách của hai ngày trước, mang theo một sự hoảng lo/ạn không thể kìm nén, “Cô có biết làm thế này không chỉ là chuyện của Chu Thời Yến, mà phía Tiền Phương cũng đã n/ổ tung rồi không? Cô có biết mình đang đắc tội với ai không?”
“Hạ Minh Hiên, anh gọi điện đến là để truyền lời cho Chu Thời Yến, hay là thay mặt Tiền Phương?”
Anh ta bị tôi hỏi bí, dừng lại hai giây.
“Tôi có lòng tốt nhắc nhở cô, cô đừng có không biết tốt x/ấu.”
“Lòng tốt của anh tôi xin nhận.” Tôi cúp máy.
Buổi chiều, một người mà tôi không ngờ tới đã liên lạc với tôi.
Triệu Tú Lan, mẹ của Chu Thời Yến.
Bà không gọi điện, mà trực tiếp bắt taxi đến dưới lầu nhà tôi, bảo bảo vệ gọi lên thông báo.
Tôi xuống lầu đón bà lên. Sau khi vào nhà, bà đứng trong phòng khách một lúc, quan sát xung quanh bày trí trong nhà.
“Lệnh Nghi, video là do con làm à?”
“Vâng.”
Bà ngồi xuống ghế sofa, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.
“Tại sao con lại hại chồng mình?”
“Mẹ, anh ấy đã phủ nhận con là vợ anh ấy trước sự chứng kiến của cả nước.”
“Đó là vì công việc.”
“Anh ấy lấy đi tất cả các dự án mà con đàm phán được, anh ấy tố cáo con tiết lộ bí mật khiến công ty đình chỉ chức vụ của con, anh ấy để các trang tin trên mạng cùng nhau ch/ửi bới con. Đây cũng là vì công việc sao?”
Biểu cảm của Triệu Tú Lan thay đổi. Bà không biết những chuyện này.
“Nhưng con cũng không thể đem chuyện riêng tư của nó phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, nếu nó mất đi danh tiếng Ảnh đế, sau này còn lăn lộn trong cái giới này thế nào được?”
“Danh tiếng của anh ấy, là con đã mất năm năm để giúp anh ấy xây dựng từng chút một.”
Triệu Tú Lan hé môi, không đáp lại được.
Im lặng hồi lâu, bà đứng dậy, xách túi lên.
“Lệnh Nghi, mẹ không được học hành nhiều, nhưng mẹ biết một câu này. Chuyện vợ chồng, đóng cửa bảo nhau thì cái gì cũng dễ nói. Con mở cửa ra rồi, thì không đóng lại được nữa đâu.”
Khi đi đến cửa, bà đột nhiên quay đầu nhìn tôi. Trong ánh mắt đó thoáng qua một thứ gì đó, không phải là trách móc, mà giống như một sự do dự ngắn ngủi không thể gọi tên.
Bà không nói gì thêm nữa rồi rời đi.
Tôi đóng cửa lại, tựa vào cánh cửa đứng một lúc.
Tống D/ao đã tìm được thông tin tôi cần.