"Vậy cậu muốn gì? Cậu đã nói với tớ ba lần 'thứ tớ muốn không phải cái này', rốt cuộc cậu muốn gì?"
Tôi gấp bản thỏa thuận ly hôn lại, bỏ vào túi xách.
"Tớ muốn anh ta nhìn thấy tất cả mọi người trong công ty biết anh ta là hạng người gì, rồi tự tay ký tên x/ác nhận anh ta đã thua."
"Không lấy một xu?"
"Không lấy một xu."
"Còn đứa bé?"
"Con theo tớ. Điều này không có chỗ để bàn bạc."
Hà Tri Uyển thở dài một hơi thật dài, tựa lưng vào ghế nhìn lên trần nhà.
"Thẩm Uyển Uyển, trước khi cậu gả cho Cố Cẩn Ngôn cậu làm gì vậy? Sao tớ thấy mình như chưa bao giờ thực sự hiểu cậu thế này."
Tôi thu dọn đồ đạc, cầm lấy áo khoác.
"Cái người mà cậu quen là thật. Chỉ là không trọn vẹn thôi."
"Vậy con người trọn vẹn của cậu trông thế nào?"
Tôi mở cửa.
"Ngày mai cậu sẽ biết."
Sáng thứ Tư, tôi nhận được thiệp mời dự lễ kỷ niệm thường niên.
Là Lục Tiểu Mạn lén giúp tôi bổ sung. Trên thiệp mời giấy trắng mực đen ghi rõ: Bà Thẩm Uyển Uyển, Chỗ ngồi: Bàn chủ tọa số 3.
Trong danh sách ghế ngồi ban đầu vốn dĩ không hề có tên tôi.
Tôi lấy chiếc váy liền màu đỏ trong tủ ra.
Đây là bộ váy tôi m/ua trước khi cưới, chưa từng mặc lần nào.
Cố Cẩn Ngôn từng nói màu đỏ quá phô trương, không phù hợp với thân phận vợ anh ta.
Tối nay, tôi không cần những thứ phù hợp với thân phận vợ anh ta.
Tôi cần những thứ phù hợp với chính mình.
Chương 10
Lễ kỷ niệm được tổ chức tại sảnh hội nghị quốc tế ở trung tâm thành phố.
Khi vào cửa, cô bé ở bàn đăng ký thấy nhãn dán "Bàn chủ tọa" trên tên tôi thì sững người một chút, lật danh sách kiểm tra ba lần, cuối cùng vẫn để tôi vào.
Trong đại sảnh đèn đuốc huy hoàng, các bàn tròn được trải khăn trắng, trên mỗi bàn bày hoa nghệ thuật và rư/ợu nước tinh xảo. Trên sân khấu chính treo màn hình chiếu khổng lồ, chạy dòng chữ logo công ty và chủ đề năm nay.
Hơn tám trăm chỗ ngồi, gần như đã kín chỗ.
Tầng lớp quản lý trung cấp, cao cấp, đối tác, phóng viên truyền thông, và cả một nhóm các bà vợ ăn mặc cầu kỳ.
Triệu Mẫn nhìn thấy tôi vào, đứng nửa người dậy khỏi ghế.
"Uyển Uyển? Sao cậu lại tới đây? Không phải Cố tổng nói cậu không khỏe nên xin nghỉ rồi sao?"
"Tớ khỏe hơn rồi."
"Cậu mặc màu đỏ, đẹp lắm."
"Cảm ơn cậu."
Tôi ngồi xuống bàn chủ tọa. Vị trí của tôi và Cố Cẩn Ngôn cách nhau hai cái ghế.
Tôi liếc nhìn bảng tên trên chiếc ghế ở giữa.
Lâm Kiều Kiều.
Đúng bảy giờ, Cố Cẩn Ngôn từ cửa bên cánh gà bước ra, bộ vest xanh đậm, tóc chải chuốt chỉn chu.
Anh quét mắt một vòng bàn chủ tọa, nhìn thấy tôi thì bước chân khựng lại.
Anh đi tới, cúi người ghé sát tai tôi hạ thấp giọng nói.
"Sao em lại tới đây? Anh chẳng phải đã bảo em ở nhà sao?"
"Em khỏe hơn rồi, muốn tới xem một chút."
"Em đừng gây thêm rắc rối. Hôm nay dưới sân khấu toàn là đối tác thôi."
"Em chỉ ngồi thôi. Không nói gì. Không gây rắc rối."
Anh nhìn tôi vài giây, không nói thêm gì nữa, xoay người lên sân khấu chính.
Lâm Kiều Kiều từ phía bên kia đi tới, thay một bộ lễ phục đuôi cá màu trắng, tóc búi cao, đôi bông tai đung đưa dưới ánh đèn.
Khi cô ta đi ngang qua tôi, cúi đầu nhìn tôi một cái.
"Cố phu nhân cũng tới rồi à, mặc đỏ rực thế này, định ăn Tết đấy à?"
Tôi không đáp lời.
Cô ta ngồi xuống cạnh tôi, vắt chéo chân, lấy điện thoại ra lướt vài cái.
"Chương trình hôm nay tôi đã sắp xếp ba tháng rồi.
Phát biểu khai mạc, khen thưởng đội ngũ, rồi chiếu video quảng cáo năm. Cố tổng đặc biệt coi trọng video này, anh ấy nói phải để tất cả đối tác nhìn thấy thực lực của công ty."
Khi cô ta nói câu này, cằm hơi nhếch lên, như đang nhấn mạnh với tôi: Đây là sân nhà của cô ta.
Tôi nâng ly nước có ga trên bàn lên nhấp một ngụm.
"Vậy chắc là sẽ rất đặc sắc."
Phần phát biểu.
Cố Cẩn Ngôn đứng trên sân khấu, ánh đèn chiếu lên người anh, giọng nói trầm ổn mạnh mẽ.
Anh cảm ơn đội ngũ, cảm ơn đối tác, cảm ơn nhà đầu tư.
Cuối cùng, ánh mắt anh quét qua bàn chủ tọa, khi dừng lại trên mặt tôi thì mỉm cười.
"Cảm ơn gia đình tôi, đã luôn ủng hộ và thấu hiểu."
Dưới sân khấu có người vỗ tay.
Lâm Kiều Kiều ngồi cạnh tôi cũng vỗ tay. Khi vỗ tay, cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, nụ cười đó như đang nói: Người anh ấy cảm ơn là cậu, nhưng người ở bên cạnh anh ấy là tớ.
Tiếp theo là phần trao giải và khen thưởng. Mất nửa tiếng để hoàn thành quy trình.
Sau đó màn hình chiếu sáng lên.
Người dẫn chương trình cầm micro nói: "Tiếp theo, xin mời mọi người thưởng thức video quảng cáo thường niên của công ty chúng ta."
Lâm Kiều Kiều đứng dậy, đi tới bảng điều khiển bên cạnh sân khấu, gật đầu với nhân viên kỹ thuật.
Màn hình lớn sáng lên.
Video quảng cáo công ty bắt đầu phát. Ba phút hình ảnh doanh nghiệp, phong thái đội ngũ, thành quả dự án, hình ảnh tinh xảo, c/ắt ghép mượt mà.
Tiếng vỗ tay vang lên một đợt.
Video kết thúc, màn hình tối đi trong hai giây ngắn ngủi.
Video tiếp theo tự động phát.
Hình ảnh là một căn phòng ngủ. Ánh đèn lờ mờ, góc quay từ góc phòng hướng lên trên.
Ống kính rất vững. Chất lượng hình ảnh rất rõ nét.
Không phải bất kỳ văn phòng nào của công ty.
Là nhà tôi. Phòng ngủ của tôi.
Trong khung hình có hai người.
Một người mặc áo choàng tắm trắng. Áo choàng của tôi.
Người kia từ phía sau vươn tay qua, ôm lấy eo cô ta.
Đại sảnh tám trăm người, trong vòng ba giây tĩnh lặng như tờ."