“Cái gì?!” Cô ta thét lên một tiếng chói tai, mạnh bạo hất tay đang đỡ mẹ tôi ra, lao đến trước mặt Trần Huy: “Tiền bị phong tỏa là có ý gì? Tiền đâu! Tiền của chúng ta đâu!”
Cô ta nói là tiền của “chúng ta”.
Trần Huy bị cô ta lắc đến nghiêng ngả, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, môi r/un r/ẩy: “Anh… anh không biết… anh đã chuyển đi rồi… anh thật sự đã chuyển đi rồi mà…”
“Chuyển đi thì có ích gì! Tiền mất rồi!” Lâm Bình hoàn toàn sụp đổ, cô ta t/át mạnh một cái vào mặt Trần Huy: “Đồ phế vật! Đồ phế vật làm chẳng nên thân, chỉ biết phá hoại! Tiền của tôi! Mạng của anh tôi! Tất cả bị anh h/ủy ho/ại hết rồi!”
Trần Huy ôm mặt, đứng đờ đẫn, không thốt nên lời. Có lẽ chính anh ta cũng đang ngơ ngác. Anh ta cứ ngỡ mình ký vào một bản khế ước b/án thân, ít nhất có thể đổi lấy sự bình yên nhất thời. Giờ đây anh ta mới nhận ra, mình đã b/án thân nhưng chẳng đổi lại được gì. Không, anh ta đã đổi lấy một rắc rối lớn hơn. Anh ta trở thành “người liên quan quan trọng” trong một vụ án lớn.
Người tuyệt vọng nhất chính là mẹ tôi. Vừa nãy bà còn phát đi/ên vì mất đi ba triệu sáu trăm ngàn, giờ đây ngay cả năm trăm ngàn “tiền m/ua mạng” cũng mất sạch. Nhìn thấy màn kịch hoang đường trước mắt, con trai bị con dâu đá/nh ch/ửi, bản thân sắp bị đưa đến đồn cảnh sát, nhà không còn, tiền cũng hết, ánh sáng trong mắt bà cứ thế lụi tàn dần. Cuối cùng, bà đảo mắt, ngã ngửa ra sau.
“Mẹ!”
“Chị dâu!”
Hành lang lại một phen náo lo/ạn. Cảnh sát cũng hoảng hốt, vội vàng giải tán đám đông và gọi xe cấp c/ứu 115. Chu Minh kéo tôi vào nhà, đóng cửa lại. “Đừng nhìn nữa.” Anh nói.
Tôi dựa vào cửa, toàn thân lạnh ngắt. Tôi không nhìn, nhưng tôi nghe thấy tất cả. Tiếng còi xe c/ứu thương, tiếng cảnh sát giữ trật tự, tiếng gào thét hoảng lo/ạn của cô ba và thím hai. Còn có cả tiếng khóc m/ắng của Lâm Bình: “Trần Huy, tôi nói cho anh biết, cuộc sống này không thể tiếp tục được nữa! Ly hôn! Ly hôn ngay lập tức! Anh đừng hòng kéo mẹ con tôi xuống bùn!”
Thế giới lúc đó dường như biến thành một vở kịch vừa ồn ào vừa bi thảm. Một lúc lâu sau, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh. Chu Minh nhìn qua mắt mèo, nói: “Đi hết rồi. Mẹ được xe cấp c/ứu chở đi, cô ba và thím hai đi theo đến b/ệnh viện. Trần Huy và Lâm Bình bị cảnh sát đưa đi rồi.”
Tôi gật đầu, ngồi xuống ghế sofa, cảm thấy toàn bộ xươ/ng cốt như rệu rã. “Chu Minh,” tôi nhìn anh, giọng khô khốc, “Số tiền của chúng ta…”
“Anh biết.” Anh bước tới, ngồi xổm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi: “Tiểu Nguyệt, nghe anh. Chuyện tiền bạc, anh sẽ nghĩ cách. Nhưng bây giờ, chúng ta phải đảm bảo an toàn cho chính mình trước.”
“Anh trai em v/ay nặng lãi, anh trai Lâm Bình bị bắt, đây không còn là tranh chấp gia đình đơn thuần nữa. Chúng ta đã bị cuốn vào một vụ án hình sự. Tiếp theo, có thể chúng ta sẽ bị cảnh sát gọi lên lấy lời khai, thậm chí đối mặt với nhiều rắc rối không ngờ tới. Vì vậy, từ bây giờ, chúng ta phải đi từng bước thật chắc chắn.”
Tôi nhìn ánh mắt bình tĩnh và kiên định của anh, lòng đang hoảng lo/ạn dần dần ổn định lại. “Vậy… bản hợp đồng thế chấp đó còn tác dụng không?” tôi hỏi.
“Có.” Chu Minh khẳng định: “Nó còn hữu dụng hơn bao giờ hết. Nó là lá bùa hộ mệnh duy nhất của chúng ta. Tiền mất rồi, nhưng quyền đòi n/ợ vẫn còn. Căn nhà vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Chỉ cần căn nhà còn trong tay, chúng ta nắm giữ thế chủ động tuyệt đối.”
Nói xong, điện thoại anh reo. Là luật sư Vương. Chu Minh nghe máy, kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra. Luật sư Vương im lặng một lát rồi nói: “Ông Chu, tình hình phức tạp hơn chúng ta tưởng, nhưng… cũng có lợi hơn.”
“Nói sao ạ?”
“Năm trăm ngàn đó, với tư cách là tiền tang vật, trong ngắn hạn chắc chắn không đòi lại được. Nhưng hợp đồng v/ay n/ợ và hợp đồng thế chấp của hai người hoàn toàn hợp pháp. Nghĩa là khoản n/ợ Trần Huy n/ợ hai người vẫn tồn tại. Bây giờ, áp lực hoàn toàn dồn về phía họ. Anh trai Lâm Bình đã vào tù, chỗ dựa lớn nhất của cô ta đã đổ. Hôn nhân của cô ta và Trần Huy cũng đi đến hồi kết. Bản thân Trần Huy thì như chim sợ cành cong. Gia đình đó đã tan đàn x/ẻ nghé rồi.”
Lời luật sư Vương như một liều th/uốc trợ tim. Dù mất năm trăm ngàn khiến tôi đ/au lòng khôn xiết, nhưng lý trí mách bảo rằng chúng tôi đang ở một vị thế tinh tế và có lợi. Cái “gia đình” từng đoàn kết để gây áp lực lên chúng tôi, nay đã bắt đầu tan rã từ bên trong.
Chiều hôm đó, cảnh sát Đội điều tra kinh tế gọi điện yêu cầu chúng tôi đến phối hợp điều tra. Chúng tôi đưa luật sư Vương đi cùng đến đồn cảnh sát. Người phụ trách vụ án là cảnh sát họ Lý, ngoài bốn mươi, trông rất tháo vát. Chúng tôi cung cấp toàn bộ quá trình v/ay mượn, nộp lại các bằng chứng gồm bản ghi âm, lịch sử chuyển khoản và toàn bộ hợp đồng đã ký tại phòng công chứng.