Sau khi đám người đó vắt chân lên cổ chạy thoát thân, tôi cúi người vuốt ve đầu con rắn trắng nhỏ: "Tiểu Bạch, thấy cậu sống tốt thế này tớ cũng yên tâm rồi. Cậu mau dẫn bạn bè vào rừng đi, con người đ/áng s/ợ lắm, nhất là Dư Kha. Cô ta đối với tớ còn tà/n nh/ẫn như thế, nếu để cô ta biết cậu vẫn còn sống, chắc chắn cô ta cũng sẽ không tha cho cậu đâu."
Nói xong câu này, tôi cảm thấy biểu cảm trên mặt con rắn trắng nhỏ thay đổi đôi chút. Nó dụi dụi vào lòng bàn tay tôi, đặt lên đó một nụ hôn. Sau đó, như đã hạ quyết tâm điều gì, nó dẫn theo cả đàn rắn rời đi. Hướng nó đi chính là nhà của Dư Kha.
Tôi thức trắng cả đêm. Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, đi đến khu vực gần nhà Dư Kha. Cổng khu chung cư nhà cô ta tụ tập một đám đông lớn, xe cảnh sát cũng đang ở bên trong.
"Trời đất ơi, bên trong toàn là m/áu, cả gia đình đó đều bị cắn nát bét rồi."
"Là con vật gì cắn vậy?"
"Hình như là rắn, nhưng sao trong thành phố lại xuất hiện nhiều rắn thế được."
Chuyện này nhanh chóng leo lên top tìm ki/ếm địa phương, nhưng rất nhanh đã bị gỡ xuống. Cảnh sát địa phương đưa ra một thông báo, nói rằng gần đây có rất nhiều rắn từ sở thú sổng chuồng, cảnh sát đang tiến hành truy bắt, hy vọng mọi người đóng ch/ặt cửa nẻo.
Chẳng mấy ngày sau, tôi nhận được tin Dư Kha đã qu/a đ/ời. Nghe nói trước khi ch*t cô ta vẫn còn tỉnh táo, đã gọi điện báo cảnh sát, không ngừng nói với họ là có rắn, rất nhiều rắn. Đến khi cảnh sát đến nơi thì chỉ còn lại những cái x/ác.
Vì kẻ sát nhân là rắn, cộng thêm việc không ai nhìn thấy hình dáng cụ thể của chúng, vụ việc cuối cùng cũng không giải quyết được.
Lại vài ngày nữa trôi qua, khi đang ngủ, tôi cảm thấy ng/ực nặng trĩu. Mở mắt ra nhìn, con rắn trắng nhỏ đang nằm trên ng/ực tôi. Nó dường như lại lớn thêm một chút, chỉ có điều lần này chỉ có một mình nó. Tôi hỏi nó: "Bạn bè của cậu đâu rồi?"
Cái đuôi của con rắn trắng chỉ về phía xa, như muốn nói rằng chúng đang ở ngoài kia. Tôi biết, nó sợ đám rắn này vào nhà sẽ làm người nhà tôi h/oảng s/ợ.
Tôi im lặng một lúc, siết ch/ặt con d/ao gọt hoa quả trong tay, hỏi nó: "Cậu muốn sống cùng tớ không?"
Con rắn trắng ngẩn người, rồi lắc đầu. Nó tiến lại gần dụi vào mặt tôi, như đang nói lời từ biệt. Tôi đặt con d/ao xuống, vươn tay ôm lấy nó: "Cậu đi đi, đừng quay lại nữa, thành phố không phù hợp với cậu đâu."
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng tôi cảm thấy trên mặt con rắn trắng có những giọt nước mắt. Nó gật đầu, rồi biến mất vào màn đêm. Từ đó về sau, nó không bao giờ xuất hiện nữa. (Hết)