"Đúng vậy, nếu chuông báo ch/áy reo, ai trong chúng ta cũng sẽ nghĩ là có hỏa hoạn!"

"Cơ trưởng còn chưa ra lệnh mà cô ấy đã lao vào như vậy cũng nguy hiểm quá!"

"Vấn đề của cái chuông báo này... liệu có phải do chính cô ta dàn dựng không?"

Tôi đứng dậy, nương theo suy đoán của mọi người mà đề nghị:

"Tôi rất tin tưởng Tiêu Duyệt, nhưng vấn đề nguyên tắc thì không thể thiên vị. Xin tổ điều tra hãy kiểm tra camera giám sát ngay lập tức, sàng lọc những người khả nghi để trả lại sự trong sạch cho sư muội!"

Minh Nghiêm Thanh cau mày gật đầu, nhanh chóng cho trích xuất camera và phát từng đoạn trên màn hình lớn.

Tôi rất chắc chắn, trước khi lên máy bay, tôi đã đụng phải một người lạ đang nói chuyện với Tiêu Duyệt ở lối đi dành cho nhân viên.

Thế nhưng trong video, không hề có bất kỳ kẻ khả nghi nào đi qua khu vực khoang khách.

Chẳng lẽ mọi chuyện thực sự chỉ là trùng hợp?

Không! Đoạn video sạch sẽ đến mức bất thường này đã bị đá/nh tráo!

Tiêu Duyệt bĩu môi, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ oan ức:

"Nếu sư tỷ gh/ét em, em tình nguyện xin điều chuyển công tác. Nhưng chuyện vu khống tày đình này, một tiếp viên nhỏ bé như em thật sự không gánh nổi!"

Ánh mắt khiển trách của mọi người như những lưỡi d/ao đ/âm thẳng vào tôi.

Minh Nghiêm Thanh vứt tờ báo cáo đình chỉ công tác xuống trước mặt tôi:

"Là Tiêu Duyệt giúp cô, vậy mà cô còn muốn h/ãm h/ại cô ấy? Bạch Hà, cô bị đình chỉ rồi."

Chốt hạ một câu, tôi lại bị đình chỉ và bị cưỡ/ng ch/ế đuổi khỏi công ty ngay trong ngày.

Bề ngoài tôi phục tùng trong im lặng, nhưng nội tâm thì sóng gió cuồn cuộn.

Nếu cứ tiếp tục phát triển thế này, thứ chờ đợi tôi và con gái chỉ có cái ch*t.

Còn mục tiêu đột phá của tôi hiện tại, từ Tiêu Duyệt phải chuyển sang Minh Nghiêm Thanh.

Thực ra cho đến trước cuộc họp vừa rồi, tôi vẫn không muốn tin chồng mình là Minh Nghiêm Thanh lại phản bội tôi.

Nhưng người quản lý cấp cao có đủ khả năng đá/nh tráo dữ liệu camera trong thời gian ngắn như vậy, chỉ có thể là anh ta.

Nhớ lại thái độ lạnh lùng của anh ta trước cái ch*t của tôi và con gái ở kiếp trước, nhớ lại th* th/ể bị th/iêu ch/áy thành than của con, tôi đào sạch những tình cảm cuối cùng dành cho anh ta ra khỏi tim, bắt đầu suy tính làm sao để khiến Minh Nghiêm Thanh và Tiêu Duyệt thân bại danh liệt.

...

Đẩy cửa bước vào nhà, tôi thấy ba người đang ngồi trước bàn ăn.

Tiêu Duyệt được chồng tôi là Minh Nghiêm Thanh và con gái Minh Tuyết vây quanh ở giữa, trông như một gia đình ba người, cười nói vô cùng ngọt ngào.

Nhìn gương mặt quen thuộc của con gái, tôi đỏ hoe mắt muốn vươn tay ôm lấy nó, nhưng lại bị nó đẩy ra đầy chán gh/ét.

Minh Tuyết ôm lấy cánh tay Tiêu Duyệt rồi oán trách tôi:

"Mẹ, sao giờ này mới về, mau đi nấu cơm đi! Chị Tiêu Duyệt đã giải quyết phiền phức lớn giúp mẹ, con đặc biệt mời chị ấy đến ăn cơm, mẹ không có ý kiến gì chứ?"

Nụ cười của tôi cứng đờ trên mặt:

"Tiểu Tuyết, hôm nay mẹ bị đình chỉ công tác, đã rất mệt rồi..."

Minh Tuyết đ/ập bàn đứng dậy quát lớn vào mặt tôi:

"Mẹ còn mặt mũi mà nói à! Mẹ h/ãm h/ại chị Tiêu Duyệt, chuyện đã đồn khắp công ty rồi! Nếu không phải bố kịp thời ngăn chặn tổn thất, e là vị trí của con và bố cũng bị mẹ làm ảnh hưởng. Mẹ cũng lớn tuổi rồi, làm việc gì cũng không biết dùng n/ão một chút sao!"

Nghe những lời trách móc của Minh Tuyết, đầu óc tôi ong lên, không biết phải phản ứng thế nào.

Rõ ràng kiếp trước con gái thân với tôi nhất, cho đến tận khi nó bị điều đi, Minh Tuyết vẫn luôn phản đối việc bố nó thăng chức cho Tiêu Duyệt.

Tại sao làm lại một lần nữa, Minh Tuyết lại chán gh/ét tôi đến vậy?

Tiêu Duyệt nắm lấy tay Minh Tuyết, nở nụ cười giả tạo:

"Tiểu Tuyết, sư tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Không sao đâu, chị không trách chị ấy đâu, các em đừng vì chị mà cãi nhau nhé."

Cặp kính không gọng của Minh Nghiêm Thanh phản chiếu ánh sáng sắc lẹm, anh ta gật đầu:

"Em thực sự nên học hỏi thái độ của Tiêu Duyệt đi, lần đình chỉ này cứ ở nhà mà kiểm điểm cho kỹ!"

Minh Nghiêm Thanh dẫn hai người họ ra ngoài ăn cơm, tôi vẫn đứng ch*t lặng tại chỗ.

Minh Tuyết vốn là "chiếc áo bông nhỏ" hiếu thảo của tôi, kiếp trước cho đến khi bị tôi làm ảnh hưởng phải chuyển công tác xa, nó vẫn chưa từng oán trách tôi.

Trước khi bay, nó còn gọi điện nói rằng sẽ cho tôi một bất ngờ khi gặp mặt.

Cho đến khi th* th/ể nó được giải phẫu, tôi mới biết nó đã mang th/ai.

Âm dương cách biệt với con gái và cháu ngoại, đó cũng là giọt nước tràn ly khiến tôi sụp đổ.

Trọng sinh trở về, dù phát hiện sự phản bội của chồng, tôi cũng không muốn thỏa hiệp, tôi chỉ muốn dốc hết sức lực để con gái được sống.

Nhưng bây giờ, ánh mắt chán gh/ét của Minh Tuyết khiến tôi mất đi khả năng suy nghĩ.

Tại sao Minh Tuyết lại gh/ét tôi? Chẳng lẽ nó cũng trọng sinh?

Sự kiên trì của tôi, liệu còn ý nghĩa gì nữa không?

Chương 3

Trong một tháng bị đình chỉ bay, địa vị của Tiêu Duyệt trong tổ bay và công ty lên như diều gặp gió.

Nhờ sự nâng đỡ có chủ đích của Minh Nghiêm Thanh, Tiêu Duyệt từ một tiếp viên thực tập nhỏ bé đã được đặc cách chuyển chính thức.

Trong nhóm của tổ bay, không còn ai nhắc đến tình hình gần đây của tôi nữa, mà đều vây quanh tán tụng Tiêu Duyệt, như thể cô ta mới là nhân vật số một của tổ bay.

"Tiêu Duyệt hôm nay lại gây sốt vì nhan sắc rồi, chuyến bay của chúng ta thành chuyến bay hot trên mạng luôn!"

"Cổ phiếu công ty tăng rồi, chúng ta có được tăng lương không nhỉ?"

Tiêu Duyệt trả lời phía dưới:

"Tổng giám đốc Minh hứa sẽ tăng lương cho mọi người đó! ~ (cười thẹn thùng)"

Các nhân viên tổ bay lần lượt tag Tiêu Duyệt để cảm ơn:

"Tiêu Duyệt giỏi quá! Trước đây đòi tăng lương cho cơ trưởng Bạch bao nhiêu lần cũng vô ích."

"Cơ trưởng gì mà hẹp hòi thế, biết đâu toàn bộ tiền đều bị bà ta ỉm đi rồi, haha."

Để nâng cao Tiêu Duyệt, các đồng nghiệp dẫm đạp tôi xuống bùn, hoàn toàn quên mất rằng suốt những năm tôi làm cơ trưởng, lương của tôi chưa từng được tăng một đồng nào.

Tôi tắt điện thoại không muốn xem thêm nữa, ngẩng đầu lên lại thấy gương mặt tươi cười của Tiêu Duyệt và Minh Tuyết đang tựa sát vào nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm