Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ tới, Vương Lộ Lộ lại đang mang th/ai! Lý Tú Mai, một người phụ nữ nông thôn, không biết phải làm sao, vội vàng gọi điện cho Thẩm Hiểu Nguyệt lúc đó đang đi học yoga cho bà bầu. Thẩm Hiểu Nguyệt chắc là đang hú hí trên giường với gã nhân tình, giọng nói đầy tiếng thở dốc. Khi nghe Lý Tú Mai vừa khóc vừa kể lại chuyện đẩy ngã Vương Lộ Lộ khiến cô ta sảy th/ai, Thẩm Hiểu Nguyệt cũng h/oảng s/ợ, vội vã gọi 120.

Vương Lộ Lộ mất m/áu quá nhiều nên ngất xỉu. Thẩm Hiểu Vũ cũng bị Vương Lộ Lộ đá/nh cho thoi thóp. Lúc này, tôi giả vờ vừa tỉnh lại.

"Bố, mẹ, chuyện này là sao vậy?" Tôi ôm đầu, giả vờ như không biết gì cả. Lý Tú Mai như gặp được c/ứu tinh, lao tới c/ầu x/in tôi: "Con rể tốt, con phải c/ứu mẹ, mẹ không muốn ngồi tù đâu!"

Tôi thấy buồn cười, hóa ra bà cũng biết làm bị thương người khác là phải ngồi tù cơ đấy. Bình thường cho tôi ăn toàn sơn hào hải vị, muốn âm thầm đẩy nhanh quá trình u/ng t/hư dạ dày của tôi mà bà còn thông minh lắm cơ mà!

Thẩm Hiểu Nguyệt với cái bụng bầu vượt mặt quay về. Vừa vào cửa, cô ta đã nắm lấy tay tôi, khóc lóc thảm thiết: "Anh ơi, anh mau nghĩ cách đi, không thể để mẹ em ngồi tù được!"

Tôi vỗ nhẹ lên bàn tay lạnh buốt của Thẩm Hiểu Nguyệt, an ủi: "Vợ à, đừng sợ, anh chính là nhân chứng. Vừa rồi Vương Lộ Lộ phát đi/ên, cô ta đá/nh Hiểu Vũ, lại còn đá/nh cả anh, anh sẽ đi làm giám định thương tích nhẹ cho Hiểu Vũ, mẹ mình là phòng vệ chính đáng thôi! Có anh ở đây, anh sẽ không để mẹ phải vào tù đâu!"

Lý Tú Mai nghe vậy suýt nữa thì quỳ xuống trước mặt tôi. Bà vừa khóc vừa lạy lục: "Con rể tốt, mẹ biết con hiếu thảo, lần này mẹ có bình an vô sự hay không đều nhờ cả vào con!"

Tôi thầm cười lạnh trong lòng. Mẹ vợ tốt ạ, tôi đảm bảo bà chắc chắn sẽ gặp rắc rối!

Xe c/ứu thương đến. Vương Lộ Lộ được đưa vào b/ệnh viện. Ba tiếng sau, bác sĩ từ phòng cấp c/ứu đi ra, thông báo đứa bé không giữ được, nhưng tử cung của Vương Lộ Lộ bị tổn thương nghiêm trọng nên buộc phải c/ắt bỏ. Vương Lộ Lộ vĩnh viễn mất khả năng làm mẹ!

Sau khi hết th/uốc tê, Vương Lộ Lộ làm lo/ạn cả b/ệnh viện, cô ta đòi tính sổ với cả nhà Thẩm Hiểu Vũ. B/ệnh viện bị cô ta quậy phá không chịu nổi, đành phải tiêm th/uốc an thần.

Thẩm Hiểu Nguyệt đến c/ầu x/in tôi: "Anh à, anh có cách đúng không? Anh không lừa mẹ em chứ?"

Tôi gật đầu: "Anh đã thuê luật sư giỏi nhất cho mẹ rồi, phía tòa án anh cũng đang chạy chọt. Anh vừa chi ra 300.000 tệ để bôi trơn, chắc là không vấn đề gì đâu."

Thẩm Hiểu Nguyệt tuy sợ mẹ mình phải ngồi tù, nhưng nghe đến phí bôi trơn tận 300.000 tệ vẫn xót xa đến mức hít một hơi lạnh: "300.000? Sao lại tốn nhiều tiền thế?"

Tôi trầm giọng nói: "Dính vào chuyện lớn thế này, 300.000 tuyệt đối không giải quyết được, tiền bồi thường có khi lên đến cả triệu. Sau khi xong xuôi mọi thủ tục, nếu giữ được trong tầm 2 triệu tệ là may lắm rồi!"

Thẩm Hiểu Nguyệt do dự một lúc, cô ta xót tiền nhưng vẫn coi trọng tình thân nên đồng ý.

Tối hôm đó, tôi đưa Thẩm Hiểu Nguyệt đến b/ệnh viện gặp Vương Lộ Lộ. Vừa gặp mặt, Vương Lộ Lộ trên giường b/ệnh như phát đi/ên, lập tức chỉ vào mũi Thẩm Hiểu Nguyệt mà ch/ửi bới: "Con đàn bà trơ trẽn, mau giao thằng chó Thẩm Hiểu Vũ ra đây, tao phải gi*t ch*t nó..."

Thẩm Hiểu Nguyệt được tôi chiều chuộng bốn năm nay, làm công chúa trong nhà, sao chịu nổi sự nhục mạ này? Cô ta ôm cái bụng bầu định phản đò/n. Tôi ngăn cô ta lại, quay sang nói với Vương Lộ Lộ: "Cô Vương, chuyện của cô tôi đều biết cả, là nhà họ Thẩm chúng tôi có lỗi với cô! Cô muốn bồi thường bao nhiêu?"

Vương Lộ Lộ vốn dĩ ở bên Thẩm Hiểu Vũ chỉ vì tiền. Nghe tôi đi thẳng vào vấn đề, cô ta khựng lại vài giây rồi giơ hai ngón tay lên: "2 triệu! Đưa tôi 2 triệu, tôi sẽ không truy c/ứu trách nhiệm của Thẩm Hiểu Vũ!"

Thẩm Hiểu Nguyệt nghe vậy càng thêm tức gi/ận: "2 triệu, sao cô không đi cư/ớp luôn đi? Chuyện cô đá/nh em trai tôi, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu đấy!"

Vương Lộ Lộ xị mặt: "Thích thì đưa, không thì tôi kiện Thẩm Hiểu Vũ tội cưỡ/ng hi*p, các người tự liệu mà làm."

Thẩm Hiểu Nguyệt không còn cách nào, tức đến nghẹn lời. Tôi lại hỏi: "2 triệu tôi có thể đưa, vậy chuyện mẹ vợ tôi đẩy cô, có thể không kiện nữa không?"

Vương Lộ Lộ lộ vẻ tham lam nham hiểm trên khuôn mặt nhợt nhạt: "Không, chuyện nào ra chuyện đó, 2 triệu này là bồi thường cho việc Thẩm Hiểu Vũ khiến tôi sảy th/ai và c/ắt tử cung. Còn chuyện mẹ vợ anh đẩy tôi, nếu muốn hòa giải riêng, thì đó là cái giá khác!"

"Con đĩ này, lòng tham không đáy!" Thẩm Hiểu Nguyệt không nhịn được mà ch/ửi bới.

Vương Lộ Lộ quay mặt đi cười khẩy, chẳng buồn quan tâm. Cô ta tưởng tôi sợ Lý Tú Mai ngồi tù nên muốn nhân cơ hội tống tiền. Tôi giả vờ lo lắng nói: "Vương Lộ Lộ, rốt cuộc cô muốn bao nhiêu, nói một con số cụ thể đi, tôi không thể để mẹ vợ tôi ngồi tù được, xin cô đấy!"

Vương Lộ Lộ lần này giơ lên một ngón tay: "10 triệu! Đưa tôi 10 triệu, tôi sẽ ký đơn hòa giải!"

"Cô đi/ên rồi à? Cho dù tòa có phán, cùng lắm cũng chỉ bồi thường mấy trăm nghìn, cô lại dám sư tử ngoạm đòi tận 10 triệu!" Thẩm Hiểu Nguyệt gi/ận dữ, h/ận không thể x/é x/ác Vương Lộ Lộ.

6.

Tôi giả vờ xót xa không lên tiếng. Vương Lộ Lộ biết là có cơ hội, cố tình nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm