Đĩa cánh gà đó có những vệt đen lắng đọng dưới lớp dầu. Tôi đẩy đĩa cánh gà ra, rồi ngồi xuống: "Con đã tìm được việc làm rồi, bữa tối cũng ăn ở ngoài xong rồi."
Biểu cảm của cô em chồng lập tức thay đổi: "Chị tìm được việc rồi? Ai cho phép chị tìm?!!"
Sau khi kết hôn, cô em chồng vẫn luôn làm nội trợ, sống dựa vào sắc mặt người khác, biết tôi đi làm, không biết là gh/en tị đến mức nào nữa!
Tôi mỉm cười nói: "Là em đấy, chẳng phải vừa nãy em bảo chị nên tìm việc làm sao?"
Nó cứng họng, đ/ập mạnh đũa xuống bàn: "Em không ăn nữa! Mẹ, cơm mẹ nấu có cái mùi quái q/uỷ gì thế này!"
Mẹ chồng ánh mắt né tránh. Mùi quái gì chứ? Mùi dầu thải cống rãnh chứ còn gì nữa.
Chồng tôi vì cái mông bị lở loét nên đã xin nghỉ việc, mẹ chồng ở nhà chuyên tâm chăm sóc anh ta. Lại qua thêm mấy ngày nữa, mẹ chồng đang tắm trong phòng tắm. Đột nhiên có tiếng đồ đạc đổ nhào, sau đó là tiếng bà ta kêu gào đ/au đớn không ngừng bên trong.
"Có chuyện gì thế ạ?"
Bà ta hốt hoảng nói: "Không sao! Không sao cả!"
Tôi trầm tư nhìn về phía ban công, nơi đang phơi những miếng băng vệ sinh. Đó cũng là đồ bà ta nhặt được, giặt sạch định cho tôi dùng, nhưng tôi không dùng. Tôi bảo bà ta vứt đi, ai ngờ bà ta không vứt, hình như còn vơi mất hai miếng.
Bà ta bước ra ngoài, hai chân dang rộng, đi đứng tập tễnh.
"Thấy mẹ không khỏe mà không biết lại đỡ một cái à?"
Đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trí để gây sự với tôi.
Tôi nhướng mày hỏi: "Không khỏe ạ? Có cần đi khám bác sĩ không?"
Bà ta lập tức xua tay: "Không không không, không cần đâu! Mẹ chỉ vừa bị ngã một cái thôi."
Bà ta không nói, tôi cũng chẳng hỏi. Tôi cũng biết tại sao bà ta không muốn. Nhưng mà, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
*
Cô em chồng thường xuyên ghé qua, tôi không có nhà thì nó ở lì đến tận lúc tôi tan làm. Sau đó vừa ăn cơm, nó vừa chỉ tay vào tôi: "Nhìn chị kìa, em thật sự không tiện nói!"
Tôi: "Vậy thì cô im miệng đi."
Nó hít một hơi lạnh: "Em không nói không được à?! Mẹ em tính tình hiền lành, nếu em không nói nữa, chị chắc leo lên đầu lên cổ người ta ngồi rồi!"
Tôi không hiểu tại sao cô em chồng này cứ cái gì cũng đối đầu với tôi. Kiếp trước, khi phát hiện mẹ chồng cho họ ăn dầu thải, tôi lập tức ngăn cản, còn bỏ tiền túi m/ua dầu ô liu cao cấp để xin lỗi. Nó cũng nhờ vậy mà thoát được một kiếp. Thế mà nó lại quay sang đổ tội cho tôi, nói tôi cản trở tình cảm mẹ con họ, rằng dầu thải có "hương vị của mẹ"!
Cuối cùng, nó còn đi rêu rao khắp nơi bảo tôi là người vợ tồi tệ, hại ch*t con trai mình. Tôi tự thấy mình đã làm đủ tốt rồi. Chỉ trách nó đúng là loại sói mắt trắng!
Tôi nhìn cái bộ mặt chua ngoa đ/ộc địa của nó, từng miếng từng miếng nhét cơm vào miệng. Tôi đảo mắt một cái, thích ăn dầu thải thì ăn nhiều vào!
Mẹ chồng: "Ôi dào! Mẫn Mẫn, con so đo với con bé làm gì? Nó vẫn còn là trẻ con mà!"
Trẻ con? Gần ba mươi tuổi mà còn sinh con rồi mà vẫn là trẻ con sao?
Tôi cười, quay về phòng ngủ. Bên ngoài truyền đến tiếng kêu của cô em chồng: "Mẹ! Mẹ hiền quá là bị b/ắt n/ạt đấy!"
Mẹ chồng giả vờ từ bi không chấp nhặt, nhưng đột nhiên lại kêu đ/au một tiếng. Cô em chồng nói: "Mẹ, mẹ cứ đ/au mãi thế, hay là con đưa mẹ đi b/ệnh viện nhé?"
Mẹ chồng vội nói tốn tiền lắm, không đi đâu.
Bủn xỉn đến mức này cũng coi như là xưa nay chưa từng có. Nhưng bà ta sớm muộn gì cũng biết hậu quả của sự bủn xỉn đó thôi.
Hôm đó, cô em chồng đơn phương chế giễu tôi, mẹ chồng xem kịch vui không sợ chuyện lớn, còn rót nước cho nó uống. Nhưng trên đường đi, bà ta bước đi cẩn trọng, r/un r/ẩy. Bà ta vừa định ngồi xuống, tôi bất ngờ hét lớn: "Á!"
Bà ta gi/ật mình ngồi phịch xuống ghế, chỉ nghe một tiếng "bộp", phần đáy quần "n/ổ tung". Mẹ chồng theo đó phát ra tiếng kêu gào thảm thiết. Bà ta run như cầy sấy, nhìn xuống một cái, đáy quần ướt sũng. Bà ta trợn ngược mắt, rồi sợ đến mức ngất lịm đi.
"Mẹ! Mẹ tỉnh lại đi! Mẹ làm con sợ ch*t khiếp rồi!"
Cô em chồng thấy mẹ chồng tỉnh lại, lập tức lao vào, khóc lóc thảm thiết. Mẹ chồng sờ sờ đầu nó, cảm nhận thấy mình đang chao đảo, hình như đang di chuyển.
"Đây là đâu thế?"
Tôi ngồi ở ghế phụ, cười lạnh lẽo nói: "Mẹ, mông mẹ n/ổ tung rồi, chúng con đưa mẹ đi gặp bác sĩ."
Trong xe tối om, bà ta bị tôi dọa cho một phen hú vía, hồi lâu sau mới định thần lại. Bà ta ôm lấy mông, chống cự dữ dội, đòi mở cửa nhảy xe: "Không được! Không được, mẹ không đi! Mẹ không đến b/ệnh viện! X/ấu hổ lắm! Hơn nữa chỗ kín đáo thế này sao có thể cho người khác xem được! Mẹ không đi, ch*t cũng không đi!"
Cô em chồng nghe vậy tức đi/ên lên, quay sang m/ắng tôi: "Chị nói chuyện không biết ý tứ chút nào à! Mẹ em vừa mới tỉnh! Chị không thể nói đi chỗ khác để lừa bà à?!"
Cô em chồng muốn làm đứa con hiếu thảo? Tôi mỉm cười, không chấp nhặt với nó, lát nữa sẽ có lúc nó phải lật mặt!
B/ệnh viện trước không ưng ý, đổi sang b/ệnh viện khác khám. Bác sĩ nhìn gương mặt già nua của mẹ chồng, biểu cảm kỳ dị: "Bà cụ lớn tuổi rồi mà chơi cũng bạo thật, đây là b/ệnh AIDS. Lúc ngồi dùng lực mạnh quá nên mụn rộp bị vỡ."
Mẹ chồng hỏi: "AIDS là gì?"
Bà ta còn chưa hiểu ý nghĩa là gì, cô em chồng hiếu thảo đã sợ hãi nhảy xa ba thước! Tôi ân cần giải thích: "Chính là b/ệnh tình dục không chữa được đấy ạ."
Mẹ chồng sững người, rồi mặt lập tức đỏ bừng, hai mắt trợn ngược lên khóc lóc ầm ĩ: "Ối giời ơi! Sự trong sạch của tôi ơi! Ông bác sĩ này sao lại h/ủy ho/ại danh tiết người khác thế này! Lang băm! Lang băm!"
Ch/ửi bác sĩ xong, bà ta lập tức theo bản năng tìm con gái để cầu c/ứu, nhưng con gái đã sớm trốn biệt ra ngoài cửa từ lâu.