"Cô ấy hôm nay mặc cái gì thế? Màu trắng? Cổ áo hơi thấp. Đừng nhìn, đừng nhìn, đừng nhìn, nhìn nữa là đồ cầm thú đấy."
Tôi suýt chút nữa phun cả ngụm sữa trong miệng ra ngoài.
Liền cúi đầu, giả vờ ho khan.
Cuối cùng anh ta cũng liếc nhìn tôi một cái.
"Không khỏe à?"
Giọng điệu bình thản, như thể đang hỏi hôm nay thời tiết thế nào vậy.
"Sao mặt lại đỏ thế? Không lẽ bị cảm rồi? Có cần gọi bác sĩ không? Thôi bỏ đi, nếu mình tỏ ra quá quan tâm, cô ấy sẽ nghĩ mình có b/ệnh mất."
Tôi lắc đầu: "Không sao, bị sặc thôi."
Anh ta "ừ" một tiếng, tiếp tục uống cà phê.
"Sặc à... có phải tối qua không được nghỉ ngơi tốt không? Có phải tại mình không? Có phải mình quá th/ô b/ạo không? Không đúng, rõ ràng mới có hai mươi phút, mình th/ô b/ạo đến mức nào được chứ? Mẹ kiếp, tại mình quá nhanh thôi."
Tôi vùi mặt vào bát.
C/ầu x/in anh, đừng nghĩ nữa.
Tôi ch*t mất thôi.
Anh ta đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy.
"Tôi đến công ty đây."
"Hôm nay có nên m/ua gì cho cô ấy không nhỉ? Không được, quá đột ngột. Lần trước m/ua cái dây chuyền, cô ấy nhận xong chỉ nói một câu 'Cảm ơn Lục tổng'. Cảm ơn Lục tổng. Hừ. Gọi như gọi khách hàng ấy."
Anh ta đi đến cửa, khựng lại một chút.
"Hay là... tối nay về sớm chút? Không được, quá lộ liễu. Lục Diễn, bình tĩnh chút đi, mày là tổng tài, mày phải có phong độ chứ."
Cửa đóng lại.
Tôi ngồi một mình trước bàn ăn, biểu cảm phức tạp.
Lục Diễn.
Phong độ của anh, trong mắt tôi đã tan thành mảnh vụn rồi.
Tôi đặt thìa xuống, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề.
Năng lực đọc tâm này, rốt cuộc là từ đâu mà ra?
Tôi nhớ lại tình hình tối qua.
Không bị sét đá/nh.
Không nhặt được vật lạ.
Không uống nhầm th/uốc.
Điểm khác biệt duy nhất là——tối qua sau khi xong việc, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ.
"Rốt cuộc Lục Diễn đang nghĩ gì vậy?"
Sau đó, tôi liền nghe thấy thật.
Tôi thử nhìn vào chiếc bình hoa trên bàn ăn và nghĩ: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"
Không có phản ứng.
Nói nhảm, bình hoa làm gì có n/ão.
Tôi lại thử nhìn con chim ngoài cửa sổ.
Vẫn không có phản ứng.
Xem ra cái thứ này chỉ có tác dụng với con người?
Hoặc là... chỉ có tác dụng với Lục Diễn?
Kệ đi.
Dù sao chuyện quan trọng nhất bây giờ là——
Tôi cuối cùng đã biết được một bí mật động trời.
Lục Diễn, người đàn ông lạnh như tủ đông đó.
Đối với tôi, có phản ứng.
Không phải phản ứng bình thường.
Mà là kiểu phản ứng đã kìm nén suốt ba năm, sắp bị nội thương đến nơi.
Còn tôi suốt ba năm qua, cứ tưởng mình chỉ là một công cụ.
Lần nào xong việc cũng đi ngay, chưa bao giờ ở lại thêm một giây.
Bởi vì tôi sợ.
Sợ rằng nếu ở lại thêm một giây, tôi sẽ để lộ ra những cảm xúc không nên có.
Chim hoàng yến thì phải có tự giác của chim hoàng yến.
Nhận tiền làm việc, đừng động tình cảm.
Đó là quy tắc tôi đặt ra cho chính mình.
Nhưng bây giờ...
Tôi tựa lưng vào ghế, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Quy tắc, hình như có thể sửa đổi một chút rồi.
---
【Chương 3】
Nửa tháng sau.
Lại đến ngày "làm bổn phận".
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ của Lục Diễn, hít một hơi thật sâu.
Hôm nay, tôi phải làm lo/ạn.
Đẩy cửa bước vào.
Đèn như thường lệ vẫn tắt.
Anh ta đã nằm trên giường rồi.
Tôi đi tới, ngồi xuống mép giường.
Không nằm xuống ngay như mọi khi.
"? Sao cô ấy không động đậy?"
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của anh ta đang nhìn mình trong bóng tối.
"Lục tổng." Tôi lên tiếng.
"Lại gọi Lục tổng." Trong lòng anh ta rõ ràng là bực bội một chút. "Gọi gì không gọi, cứ nhất định phải gọi Lục tổng. Gọi chồng thì ch*t à?"
Tôi nhịn cười, tiếp tục nói: "Hôm nay... em hơi lạnh."
Im lặng.
Ba giây sau.
"Lạnh? Đã bật sưởi rồi mà. Cô ấy có phải đang ám chỉ gì không? Không đâu nhỉ? Đừng có tự đa tình, Lục Diễn."
"Vậy cô đắp thêm chăn đi." Giọng anh ta từ trong bóng tối truyền đến, bình thản như nước.
"Lục Diễn, mày là con lợn à??? Cô ấy nói lạnh mà mày không biết ôm lấy một cái sao??? Mẹ kiếp, mày đáng đời đ/ộc thân trăm năm!!!"
Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Đã nhịn được.
"Chăn không đủ ấm." Tôi nói.
Lại là im lặng.
Trong lòng anh ta đã n/ổ tung rồi.
"Đây là ý gì? Đây chắc chắn là ám chỉ rồi? Cô ấy muốn mình ôm cô ấy? Không đúng không đúng, nhỡ mình hiểu sai, cô ấy lại nghĩ mình là tên bi/ến th/ái thì sao?"
Năm giây.
Mười giây.
Anh ta không nhúc nhích.
Tôi thở dài.
Được thôi, khúc gỗ này, phải dùng c/ưa máy thôi.
Tôi trực tiếp nhích lại gần phía anh ta, tựa vào vai anh.
Cả người anh ta cứng đờ trong chớp mắt.
"!!!!!!!!!!"
Trong đầu anh ta thậm chí không thể tổ chức nổi một câu hoàn chỉnh, toàn là dấu chấm than.
"Cô ấy tựa vào rồi, cô ấy tựa vào rồi, cô ấy tựa vào rồi——bình tĩnh, hít thở, mày là Lục Diễn, mày từng chứng kiến những trận đại sự rồi."
Vai anh ta cứng như một tấm sắt.
Tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang tăng cao.
"Như vậy ấm hơn nhiều rồi." Tôi khẽ nói.
"Mẹ kiếp, sao giọng cô ấy lại mềm mại thế này? Không xong rồi, mình ch*t mất. Tay để đâu? Tay nên để đâu? Đặt lên vai cô ấy có quá sàm sỡ không? Đặt lên đùi? Không được, quá lộ liễu."
Tay anh ta dưới chăn nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Cuối cùng, anh ta chẳng làm gì cả.
Chỉ cứng đờ ngồi đó, mặc cho tôi tựa vào.
"Được rồi, cứ thế này đi. Đừng nhúc nhích. Mày mà nhúc nhích là hỏng hết cả. Nhịn đi, Lục Diễn. Mày là một quân tử."
Quân tử?
Tôi nhớ lại câu "Tao vừa mới khởi động xong" trong đầu anh tối qua.
Hừ.
Quân tử.