Tôi không nói thêm lời nào, cứ thế tựa vào anh. Một lát sau, tôi cảm nhận được bờ vai anh dần thả lỏng một chút. Sau đó——một bàn tay, cực kỳ chậm rãi, đầy thăm dò, đặt lên vai tôi. Nhẹ đến mức như thể sợ làm vỡ thứ gì đó.

"Cô ấy không né. Cô ấy không né! Được, rất tốt. Cứ thế này đi. Đừng tham lam, Lục Diễn. Hôm nay ôm được một cái đã là tổ tiên phù hộ rồi."

Tôi vùi mặt vào hõm vai anh, nhịn cười đến đ/au cả bụng. Lục Diễn à Lục Diễn, bên dưới gương mặt băng giá vạn năm kia, anh giấu một linh h/ồn thấp thỏm đến nhường nào chứ.

Đêm đó, tôi không rời đi sau hai mươi phút như thường lệ. Tôi tựa vào anh, ở lại trọn vẹn một tiếng đồng hồ. Chẳng làm gì cả, chỉ tựa vào thôi. Tiếng lòng của anh từ sự gào thét đi/ên cuồ/ng ban đầu, dần chuyển thành——

"Cô ấy ngủ rồi sao? Hơi thở đều quá. Thơm thật. Cô ấy dùng dầu gội gì nhỉ? Thôi không quan trọng. Cô ấy đang tựa vào mình. Cô ấy đang ở trong lòng mình. Mẹ kiếp, mình ch*t cũng mãn nguyện rồi."

Tôi không ngủ. Tôi tỉnh táo vô cùng. Tỉnh táo lắng nghe người đàn ông sở hữu khối tài sản hàng chục tỷ này, trong lòng lại lúng túng như một cậu nhóc mười sáu tuổi.

Cuối cùng, tôi "tỉnh". Giả vờ như vừa mới thức giấc, dụi dụi mắt.

"À... xin lỗi, em ngủ quên mất."

Tay anh nhanh chóng rút khỏi vai tôi.

"Không sao." Giọng nói trở lại tông điệu lạnh nhạt đó.

"Đừng đi đừng đi đừng đi——"

"Vậy em về phòng đây."

"Đi đi. Dù sao cô cũng sẽ không ở lại."

Tôi đứng dậy, đi đến cửa. Dừng lại.

"Lục tổng."

"Ừ?"

"Chúc ngủ ngon."

Im lặng.

"...Cô ấy chưa từng nói chúc ngủ ngon với mình bao giờ."

"Chúc ngủ ngon." Anh nói. Giọng nói mang theo một chút khó lòng phát hiện——thôi, không cần dùng từ đó đâu. Giọng anh nhẹ hơn bình thường hai tông.

Tôi khép cửa, trở về phòng mình. Nằm trên giường, xoay người. Khóe miệng không sao hạ xuống được. Tô Đường à Tô Đường, mày đang làm cái gì thế này? Mày đang trêu chọc một tảng băng thầm kín. Hơn nữa, mày còn đang tận hưởng điều đó.

---

【Chương 4】

Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu kế hoạch "t/ự s*t" của mình. Không đúng, phải gọi là kế hoạch "phá băng".

Bước một: Tăng cường tiếp xúc hàng ngày.

Trước đây, mối liên hệ giữa tôi và Lục Diễn chỉ giới hạn trong "công việc" nửa tháng một lần và thỉnh thoảng gặp nhau trên bàn ăn. Bây giờ, tôi bắt đầu chủ động xuất hiện trước mặt anh.

Ví dụ, khi anh đang xem tài liệu trong phòng làm việc, tôi bưng một cốc nước vào.

"Lục tổng, uống nước đi ạ."

Anh không hề ngẩng đầu: "Để đó đi."

"Sao cô ấy lại chủ động mang nước cho mình? Trước đây chưa từng có. Có phải có chuyện gì muốn nhờ vả không? Hay là... không, đừng nghĩ nhiều."

Tôi không đi, đứng cạnh anh. Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi.

"Còn việc gì nữa?"

"Lại gần chút nữa, lại gần chút nữa, lại gần chút nữa——"

"Không có gì, chỉ là thấy anh làm việc muộn quá, nhắc anh nghỉ ngơi sớm thôi."

Anh sững sờ một chút.

"Quan tâm mình? Cô ấy đang quan tâm mình sao?"

"Biết rồi." Anh cúi đầu, tiếp tục xem tài liệu.

"Đừng đi đừng đi đừng đi——"

"Vậy em về trước đây."

"Quả nhiên."

"Đợi chút."

Tôi dừng lại. Anh không ngẩng đầu, bút vẽ hai đường trên giấy.

"Ngày mai... không cần làm bữa sáng nữa. Tôi bảo người mang đến."

"Đây có tính là quan tâm cô ấy không? Chắc là có nhỉ? Mình cũng quan tâm cô ấy rồi. Chúng ta huề nhau."

Tôi: "Vâng."

Trở về phòng, tôi nhìn vào gương cười không thành tiếng. Huề nhau? Anh chỉ vì một bữa sáng mà đã nghĩ là huề rồi sao? Lục Diễn, kinh nghiệm yêu đương của anh bằng không à?

Bước hai: Nâng cấp tiếp xúc cơ thể.

Một tối nọ, tôi đang xem tivi ngoài phòng khách. Anh hiếm khi không tăng ca, cũng ngồi trên ghế sô pha lướt điện thoại. Giữa chúng tôi cách nhau cả một khoảng ghế.

"Cô ấy đang xem gì thế? Phim thần tượng? Thằng cha kia là ai? Trông cũng chẳng ra sao. Cô ấy thích kiểu này à?"

Tôi giả vờ ngáp một cái, nhích lại gần phía anh. Ngón cái anh khựng lại trên màn hình điện thoại.

"Gần lại rồi. Cô ấy lại gần mình rồi."

Tôi lại nhích thêm chút nữa.

"Lại gần nữa rồi!!"

Tôi trực tiếp tựa đầu vào vai anh. Cả người anh hóa đ/á. Điện thoại suýt rơi xuống đất.

"Đây là lần thứ hai rồi. Cô ấy lại tựa vào mình. Đây là tín hiệu gì? Cô ấy có phải đối với mình... không, bình tĩnh. Có lẽ cô ấy chỉ buồn ngủ thôi. Đúng, cô ấy chỉ buồn ngủ thôi. Ghế sô pha cứng quá, vai mình thì... thì sao nhỉ? Thì dễ tựa hơn?"

Tôi nhắm mắt, khóe miệng cong lên dữ dội. May mà anh không thấy biểu cảm của tôi.

"Buồn ngủ à?" Anh hỏi. Giọng bình ổn, nhưng tôi nghe thấy trong lòng anh đang gào thét: "Đừng nói là buồn ngủ, đừng nói là buồn ngủ, nói buồn ngủ là phải về phòng ngủ đấy——"

"Có chút ạ." Tôi nói, "Nhưng không muốn cử động."

"!!! Không muốn cử động!!! Cô ấy không muốn cử động!!! Ý là cô ấy muốn tiếp tục tựa vào mình!!!"

"Vậy thì cứ tựa đi." Anh nói. Giọng điệu nhẹ tênh như đang nói "hôm nay thời tiết đẹp vậy".

"Lục Diễn, mày ngầu quá, câu này nói tự nhiên thật, mười điểm."

Tôi suýt chút nữa cười thành tiếng heo kêu. Nhịn được. Cứ thế tựa vào anh xem tivi suốt nửa tiếng. Trong nửa tiếng đó, màn hình điện thoại của anh vẫn sáng ở cùng một trang, chẳng đọc nổi một chữ nào. Trong đầu toàn là:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm