Căn nhà được b/án với giá 4,6 triệu. Bùi Vũ đứng trong phòng khách đã dọn trống, nhìn quanh một vòng lần cuối.
Căn nhà này được anh m/ua năm hai mươi tám tuổi. Số tiền đặt cọc là khoản lợi nhuận lớn đầu tiên anh ki/ếm được từ thương mại xuyên biên giới. Lúc đó, bố anh thậm chí còn không hề hay biết.
Anh đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội – là ảnh của căn nhà này, kèm theo một chữ:
“Đi.”
Ba mươi giây sau, anh xóa đi.
Anh không cần bất cứ ai biết mình đi đâu.
Ngày rời đi là thứ Năm, chuyến bay lúc ba giờ chiều. Bùi Vũ xách một chiếc vali đứng ở sảnh khởi hành của sân bay. Vali không lớn, cỡ 24 inch, chỉ đựng vài bộ quần áo thay đổi và một chiếc máy tính xách tay. Tất cả những gì anh tích góp cả đời này đều đã được xử lý xong trong vài ngày qua.
Đồ đạc tặng hàng xóm.
Sách quyên góp cho thư viện cộng đồng.
Xe b/án rẻ cho đồng nghiệp.
Sống ba mươi mốt năm, gói gọn trong một chiếc vali.
Anh thấy vậy là rất tốt.
Kiểm tra an ninh, xuất cảnh, chờ bay. Mọi thứ đều thuận lợi.
Ngồi trên ghế phòng chờ, anh mở điện thoại, xem lại những tin nhắn gần đây.
Mạnh Chiêu Viễn gửi một tin: “Đến nơi thì báo bình an.”
Anh Chu gửi một tin: “Người đón đã sắp xếp xong, ra ngoài rẽ phải là thấy.”
Trong nhóm đồng nghiệp cũ có người nhắn: “Anh Bùi đi rồi, tối nay đi nhậu không còn ai trả tiền nữa.”
Khóe miệng Bùi Vũ nhếch lên.
Anh lướt đến khung chat của Bùi Quốc Đống.
Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở ba tháng trước: “Em trai con sắp thi bằng lái, chuyển hai nghìn qua đây.”
Lúc đó Bùi Vũ đã chuyển ba nghìn.
Anh lướt ngược lên, tìm đến những ghi chép sớm nhất. Tất cả đều là do Bùi Quốc Đống gửi, nội dung gần như giống hệt nhau:
“Em trai con XXX, chuyển ít tiền qua đây.”
“Em trai con XXX cần XXX.”
“Em trai con—”
Không có lấy một tin nhắn nào hỏi anh đã ăn chưa, có lạnh không, có mệt không.
Một tin cũng không.
Bùi Vũ tắt khung chat đi.
Anh nhìn ra chiếc máy bay thân bạc ngoài sân đỗ. Động cơ chưa khởi động, nó nằm tĩnh lặng ở đó, như một con chim lớn sắp tung cánh.
Loa phát thanh vang lên: “Xin lưu ý hành khách chuyến bay CA991 đi Vancouver, hiện đã bắt đầu cho lên máy bay.”
Bùi Vũ đứng dậy, kéo vali đi về phía cửa khởi hành.
Điện thoại lại rung lên.
Bùi Minh: “Anh? Chuyện cuối tuần em hỏi anh chưa trả lời em. Hoạt động bên Hồng Tinh Mỹ Khải Long ngày kia kết thúc rồi, anh rảnh thì lái xe chở em đi một chuyến nhé.”
Bùi Vũ đọc xong, thoát WeChat.
Anh đưa thẻ lên máy bay, đi qua cửa kiểm soát, men theo cầu dẫn vào khoang máy bay. Tìm đúng chỗ ngồi của mình—hạng thương gia, cạnh cửa sổ. Ngồi xuống, thắt dây an toàn.
Tiếp viên hàng không đưa tới một ly đồ uống nóng, anh nhận lấy nhấp một ngụm.
Ngoài cửa sổ, nhân viên mặt đất đang bận rộn trên sân đỗ. Xe hành lý hết chuyến này đến chuyến khác chở vali vào bụng máy bay. Phía xa là vách kính của nhà ga, phản chiếu ánh nắng ba giờ chiều. Rất chói mắt.
Nhưng anh không rời mắt đi.
Anh muốn nhìn thành phố này lần cuối.
Đây là nơi anh đã sống suốt ba mươi mốt năm.
Anh sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, bị phớt lờ, bị đòi hỏi, bị coi là cái máy rút tiền đương nhiên ở đây.
Cũng chính tại nơi này, anh một mình gặm bánh màn thầu suốt ba tháng, một mình xử lý đơn hàng hải ngoại lệch tám tiếng múi giờ lúc bốn giờ sáng, một mình gây dựng công việc kinh doanh từ con số không lên đến tám con số.
Từ đầu đến cuối, đều là một mình.
Cửa khoang đóng lại.
Tiếng động cơ gầm rú từ xa đến gần.
Máy bay chậm rãi trượt đi.
Bùi Vũ dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Tạm biệt.
Khoảnh khắc cất cánh, cảm giác mất trọng lực khiến dạ dày anh như trào lên. Anh mở mắt, nhìn xuống qua cửa sổ khoang lái—thành phố đang thu nhỏ lại, các tòa nhà biến thành hộp diêm, đường sá biến thành những sợi chỉ mảnh.
Mọi thứ đang dần xa khuất.
Điện thoại của anh đã được chuyển sang chế độ máy bay.
Tin nhắn đó của Bùi Minh, sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhận được hồi đáp.
Mười một tiếng sau.
Sân bay quốc tế Vancouver.
Bùi Vũ kéo vali bước ra khỏi sảnh đến, không khí lạnh và ẩm ướt, mang theo vị mặn của biển Thái Bình Dương. Một người đàn ông gốc Hoa cầm tấm biển “MR.PEI” tiến lại gần.
“Bùi tổng, chào anh. Tôi là người anh Chu sắp xếp, tôi họ Hà.”
“hào anh Hà.”
“Xe ở bên ngoài, chúng ta đi thẳng đến căn hộ nhé?”
“Được.”
Xe chạy trên đường cao tốc. Ngoài cửa sổ là cảnh sắc lạ lẫm—hai bên đường là rừng lá kim rậm rạp, phía xa là đường nét của những ngọn núi tuyết. Trời tối rất nhanh, mới bốn giờ hơn đã thấy những vì sao.
Anh Hà nhìn anh qua gương chiếu hậu: “Bùi tổng đến đây nghỉ dưỡng hay là—”
“Định cư.”
“Nơi tốt đấy.” Anh Hà cười nói, “Ở đây người Hoa đông, ăn uống cũng tiện. Dưới tầng khu chung cư anh ở có một quán đồ Tứ Xuyên chính gốc đấy.”
Bùi Vũ ừ một tiếng.
Xe dừng lại trước một tòa chung cư cao tầng hướng ra vịnh biển.
“Đến nơi rồi. Tầng ba mươi tám, căn hộ view biển, hai phòng ngủ một phòng khách. Anh Chu đã thuê cho anh một năm, bảo anh cứ ở trước đã, sau này xem anh có muốn m/ua lại hay không.”
Bùi Vũ đẩy cửa xe, gió lạnh ùa vào.
Anh ngẩng đầu nhìn tòa nhà này.
Cửa sổ tầng ba mươi tám đang sáng đèn—đã bật sẵn lò sưởi và đèn từ trước.
Anh kéo vali bước vào sảnh.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, anh lấy điện thoại từ trong túi ra, tắt chế độ máy bay.
Tin nhắn ồ ạt đổ về.