Vương Manh và Lưu Duyệt cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào cô ta.

Cô Trần ngồi ở góc phòng, sắc mặt xám ngoét, chỉ h/ận không thể thu mình lại cho nhỏ bé.

Đầu gối Triệu Kỳ Kỳ nhũn ra.

Cô ta ngã ngồi trên sân khấu, chiếc micro rơi xuống sàn phát ra tiếng vang chói tai.

Livestream toàn trường.

Hàng trăm người đang theo dõi.

Trên màn hình lớn của tòa nhà giảng đường, khuôn mặt cô ta bị phóng đại lên gấp nhiều lần.

Người dẫn chương trình vội vàng lên sân khấu c/ứu vãn tình thế.

Ban giám khảo tuyên bố hủy bỏ tư cách dự thi của dự án này.

Tôi ngồi ở khu vực chờ, đợi đến lượt mình.

Bản báo cáo trong tay đã bị lật đi lật lại nhiều lần, giấy tờ đã bắt đầu mềm nhũn.

Đến lượt tôi, tôi bước lên sân khấu.

Không có PPT hoa mỹ.

Chỉ có dữ liệu, mô hình, suy luận và kết luận.

Giám khảo hỏi năm câu hỏi, tôi đều trả lời trôi chảy.

Người đàn ông đầu trọc cuối cùng nhìn tôi cười một cái.

"Khá lắm."

Chỉ hai chữ. Vậy là đủ.

Tối hôm chung kết, tôi trở về phòng.

Cửa mở sẵn.

Bên trong hỗn lo/ạn tơi bời.

Cốc nước, đèn bàn, mỹ phẩm của Triệu Kỳ Kỳ vương vãi khắp sàn.

Cô ta ngồi trên giường, đôi mắt đỏ ngầu như thỏ, đang gào thét một cách cuồ/ng lo/ạn.

Nhưng đối tượng bị gào thét không phải là tôi.

Mà là Vương Manh và Lưu Duyệt.

"Hai đứa bay là đồ phế vật. Tao bảo tụi bay kiểm tra mã nguồn, tụi bay đã kiểm tra chưa? Tao bảo tụi bay tìm người sửa lỗi, tụi bay tìm cái công ty rác rưởi nào thế hả?"

Vương Manh co rúm trong góc, giọng r/un r/ẩy:

"Cậu tự đi ăn cắp đồ của người ta, liên quan gì đến tôi?"

"Mày... mày nói cái gì?"

"Tôi nói sự thật."

Vương Manh đột nhiên lớn tiếng, như thể nhẫn nhịn đã lâu nay mới bùng n/ổ:

"Từ đầu đến cuối đều là do cậu muốn lấy tr/ộm đồ trong máy tính của Lâm Hạ. Cậu tự làm tự chịu thì đừng có trách bọn này!"

"Vương Manh, mày c/âm mồm."

Vương Manh đứng dậy.

"Tôi không c/âm."

"Triệu Kỳ Kỳ, đừng tưởng tôi không biết những chuyện cậu đã làm. Cuối kỳ trước cậu gian lận mang theo tài liệu, tiểu luận môn Lịch sử cận đại cậu bỏ ba trăm tệ thuê người viết hộ, thi Tiếng Anh cấp 6 cậu nhờ chị họ thi hộ..."

Căn phòng im lặng trong một giây.

Sau đó Triệu Kỳ Kỳ lao vào.

Cô ta túm lấy tóc Vương Manh.

Vương Manh thét lên, phản đò/n cào cấu mặt cô ta.

Lưu Duyệt định vào can ngăn, kết quả bị Triệu Kỳ Kỳ huých cùi chỏ vào mũi, m/áu chảy ngay tại chỗ.

Lưu Duyệt phát đi/ên, cả ba túm lấy nhau thành một đống.

Bàn bị lật, ghế đổ, tiếng đồ đạc vỡ vụn vang lên.

Tôi đứng ngoài cửa, tựa vào khung cửa.

Không bước vào.

Xem khoảng ba mươi giây, cô quản lý ký túc xá và cô Trần lần lượt chạy đến.

Cô Trần gắng sức kéo ba người ra.

Trên mặt Triệu Kỳ Kỳ có ba vết cào rướm m/áu, tóc Vương Manh bị gi/ật mất một mảng, Lưu Duyệt ôm mũi ngồi bệt trong góc tường.

Cô Trần quát lên:

"Ba đứa bay đi/ên rồi à?"

Triệu Kỳ Kỳ thở hổ/n h/ển, đột nhiên chỉ vào Vương Manh:

"Cô Trần. Nó gian lận. Cuối kỳ trước nó cũng mang tài liệu vào phòng thi. Còn Lưu Duyệt, bài tập tiếng Anh của nó toàn là em giúp nó chép từ trên mạng xuống."

"Mày nói bậy."

Vương Manh ngay lập tức tố cáo ngược lại.

"Triệu Kỳ Kỳ thuê người thi hộ cấp 6. Nó còn tung tin đồn nhảm về Lâm Hạ trên trang Confession. Bằng chứng bị điều tra ra hết rồi."

Lưu Duyệt cũng không chịu thua:

"Triệu Kỳ Kỳ, đừng kéo tôi xuống nước. Chuyện cậu ăn cắp máy tính của Lâm Hạ không liên quan đến tôi."

Ba người cắn x/é lẫn nhau.

Mỗi một câu nói đều là một quả bom.

Cô Trần đứng giữa, nghe đến mức mặt mày xám xịt.

Cô ấy cuối cùng cũng nhận ra, chuyện này đã không còn gói gọn trong "mâu thuẫn bạn cùng phòng" được nữa.

Gian lận, thi hộ, tr/ộm cắp, tung tin đồn...

Mỗi tội danh đều đủ để nhận kỷ luật.

Cô ấy lấy điện thoại ra:

"Tôi sẽ báo cáo lên học viện ngay bây giờ."

Triệu Kỳ Kỳ cuối cùng cũng hoảng lo/ạn:

"Cô Trần. Cô Trần đừng..."

Đây là lần đầu tiên cô Trần không bao che nữa.

"Đừng cái gì?"

"Ba đứa bay ở yên trong phòng cho tôi, ngày mai Văn phòng Kiểm tra Kỷ luật sẽ đến gặp từng đứa."

Cô ấy quay người bỏ đi, không nhìn bất cứ ai lấy một cái.

Tôi trở về bàn học của mình.

Dưới đất toàn là mảnh thủy tinh và giấy vụn, tôi cẩn thận bước vòng qua.

Ngồi xuống, đeo tai nghe vào.

Thế giới tĩnh lặng.

Phiên điều trần kỷ luật của học viện diễn ra vào chiều thứ Sáu.

Địa điểm là phòng họp tầng ba tòa nhà hành chính.

Hai bên bàn dài, một bên là lãnh đạo học viện, đại diện phòng giáo vụ và ban kiểm tra kỷ luật, bên kia là Triệu Kỳ Kỳ.

Vương Manh và Lưu Duyệt với tư cách là những người liên quan đang đợi ở phòng bên cạnh.

Tôi với tư cách là một trong những người trong cuộc, được thông báo đến tham dự.

Khi Triệu Kỳ Kỳ vào phòng họp, tôi để ý thấy cô ta đã trang điểm.

Trang điểm nhẹ, trông vô cùng đáng thương.

Quả nhiên, vừa mở miệng cô ta đã rơi nước mắt.

"Viện trưởng, em thừa nhận mình có hành vi không đúng đắn trong cuộc thi... nhưng đó là vì Lâm Hạ luôn chèn ép, cô lập em... em bị ép buộc thôi..."

Cô ta lau nước mắt, giọng nói ngày càng tỏ ra oan ức.

"Bản kế hoạch đó, thật ra là em và Lâm Hạ cùng thảo luận ra, ý tưởng cốt lõi là của em, cô ấy cứ khăng khăng là của một mình cô ấy... Cô ấy gh/en tị vì em lọt vào vòng trong, nên cố tình cài lỗi vào mã nguồn để h/ủy ho/ại em..."

Cô ta cắn ngược lại tôi.

Th/ủ đo/ạn này tôi không hề ngạc nhiên.

Nhưng hành động tiếp theo của cô Trần mới khiến tôi thực sự chứng kiến thế nào là "không từ th/ủ đo/ạn để tự bảo vệ mình".

Cô Trần ngồi ở hàng ghế khán giả, nghe lời cáo buộc của Triệu Kỳ Kỳ, vậy mà lại hùa theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm