Tắt điện thoại, tôi bắt đầu những bước chuẩn bị cuối cùng.
11 Thiết lập Hệ thống Nhà an toàn
Tôi đi một chuyến vào huyện, chạy khắp các hiệu th/uốc lớn để m/ua th/uốc cảm, th/uốc trị bỏng lạnh, th/uốc kháng viêm, th/uốc dạ dày và các loại th/uốc dự phòng khác.
Sau đó, tôi đến siêu thị m/ua một ít đồ dùng sinh hoạt: đệm giường, gối cao su non, bộ chăn ga gối đệm, chăn lông vũ nhẹ mà ấm, cùng những tấm rèm cửa mới dày dặn, cản gió, chắn sáng lại vô cùng xinh đẹp.
Tôi rất kỹ tính trong việc ngủ nghỉ. Trước khi trọng sinh, tôi đã có bốn tháng không được ngủ ngon giấc, sau khi trọng sinh gần một tháng nay cũng luôn bận rộn, đợi đến khi đợt rét cực hạn ập đến, tôi nhất định phải ngủ một giấc thật ngon trong căn phòng ấm áp!
Là một người miền Nam, tôi không quen nằm giường sưởi (khang), nên quyết định trải đệm lên trên để tạo thành một chiếc giường ngay trên mặt khang. Dù sao cũng có tường sưởi và sưởi sàn, có lẽ cũng chẳng cần đ/ốt khang.
M/ua xong những thứ này, tôi lại ghé qua IKEA, chọn m/ua một vài món nội thất nhỏ để trang trí nhà cửa: một chiếc ghế sofa đơn bọc da màu cam đỏ phong cách cổ điển, ngồi vào là lún sâu, tạo cảm giác được ôm ấp vô cùng ấm áp, dễ chịu; một tấm thảm lông thỏ trắng muốt; một chiếc đèn bàn kiểu dáng retro với ba mức ánh sáng tùy chỉnh; một chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó đen nhập khẩu từ Bắc Mỹ; một chiếc ghế tựa làm việc thoải mái; một chiếc bàn tròn cũng bằng gỗ óc chó đen, đường kính 0,9 mét, đủ cho một mình tôi sử dụng; một bộ bàn ghế ăn kiểu Pháp cổ điển bằng gỗ óc chó đen, phối hợp với bàn tạo nên không gian cực kỳ có gu; một bộ sofa ba chỗ ngồi bằng da bò nguyên tấm màu nâu đặt trong phòng khách kiêm nhà bếp; một giá đỡ tivi di động...
Để hiện thực hóa cuộc sống hạnh phúc đến tận cùng, tôi lại ghé qua cửa hàng điện thoại, m/ua máy tính bảng và điện thoại đời mới nhất, tránh đông thì không thể thiếu công cụ lên mạng.
Vì đã có bàn làm việc, tôi thấy cần phải tích trữ một lượng lớn sách. Tôi ghé qua tiệm sách cũ, khuân sạch tiểu thuyết ở đó, còn m/ua thêm rất nhiều sách liên quan đến kỹ thuật trồng trọt.
Quần áo, băng vệ sinh, chất tẩy rửa, giấy vệ sinh, đủ loại đồ ăn vặt... một chuyến đi lại khuân sạch cả một siêu thị nhỏ.
Sống một mình trong căn nhà lớn như vậy khó tránh khỏi cô đơn, tôi muốn có một con thú cưng bầu bạn. Nghĩ tới nghĩ lui, mèo là đáng yêu nhất, ăn không nhiều bằng chó, lại sạch sẽ, dễ nuôi.
Ban đầu định m/ua một con mèo cảnh, nhưng trên đường lại gặp một con mèo hoang lấm lem, là một con mèo mướp nhỏ đang cuộn mình trong tấm chắn gió của chiếc xe điện bỏ hoang bên đường. Thấy tôi đi qua, nó cứ kêu meo meo rồi lao tới đòi ăn, lăn lộn trên tuyết khoe bụng làm nũng, lại còn chui vào lòng tôi...
Được rồi, chính là em!
Tôi xách con mèo nhỏ đến tiệm thú cưng, cho nó kiểm tra tổng quát. Bác sĩ bảo nó đã được triệt sản, chắc là trước đây có chủ nhưng bị bỏ rơi. Sau khi x/ác nhận mèo nhỏ khỏe mạnh, tôi tích trữ thêm thức ăn cho nó đủ ăn vài năm, m/ua loại cát vệ sinh có thể xả nước, cùng nhiều th/uốc men và đồ chơi.
Tiện thể ở chợ thú cưng, tôi m/ua thêm vài con thỏ để nuôi trong phòng ấm, để dành ăn th!t tươi.
Trên đường đưa con mèo đã tắm rửa sạch sẽ về nhà, tôi đã đặt tên cho nó: "Chị tên là Giang Tâm Nguyệt, em chính là Giang Thượng Chu, chúng ta là người trong cùng một bức tranh... tên thân mật là Tiểu Chu nhé!"
Tiểu Chu kêu meo một tiếng đầy vui vẻ, lòng tôi cũng rộn ràng hạnh phúc.
Trời càng lúc càng âm u, gió tuyết bắt đầu thổi mạnh. Tôi bắt chuyến xe cuối cùng về thôn, vừa vào đến cửa thì bên ngoài gió đã rít gào.
Đợt rét cực hạn sắp đến rồi.
Tôi sắp xếp chỗ ở cho mèo nhỏ, vuốt ve miếng ngọc bội chứa Hệ thống Nhà an toàn, tâm niệm vừa động, hình ảnh 3D của ngôi nhà hiện lên trong đầu. Tôi bắt đầu xây dựng cấu trúc, neo giữ nó vào căn cứ an toàn mà mình đã tạo ra.
Căn nhà an toàn diện tích 400 mét vuông, cao hơn 3 mét bao trùm lấy ngôi nhà của tôi một cách hoàn hảo. Một giọng nói vang lên trong đầu tôi:
【Hệ thống Nhà an toàn đã được kích hoạt, sẽ liên tục giám sát và trục xuất những kẻ có á/c ý xâm nhập!】
Tim tôi theo câu nói đó mà nhẹ nhõm hẳn đi.
12 Đợt rét cực hạn ập đến
Ngày 30 tháng 11 năm 20XX, gió lớn gào thét bên ngoài.
Còn tôi đã đ/ốt lò sưởi lên từ lâu. Ở đây lâu ngày, việc đ/ốt lò hơi, đ/ốt khang, đ/ốt lò sắt, đ/ốt bếp củi đã trở thành kỹ năng thiết yếu của tôi.
Trận bão tuyết này sẽ kéo dài ít nhất bốn tháng, đó mới chỉ là khoảng thời gian tôi biết từ kiếp trước.
Nhiệt kế trong phòng hiển thị nhiệt độ hiện tại là 25°C.
Sau khi đ/ốt lò xong, tôi bắt đầu nấu ăn. Bận rộn suốt bấy lâu, hôm nay là ngày đầu tiên của đợt rét cực hạn, phải tự thưởng cho mình một bữa thật ngon.
Bếp củi lớn tôi thường không dùng, trong bếp vẫn còn lò sắt, chỉ cần đặt chảo lên là có thể nấu ăn.
Tôi lấy đậu phụ tươi từ tủ lạnh ra, bọc một lớp trứng rồi cho vào chảo dầu chiên, hai mặt vàng ươm thì vớt ra, rắc thêm chút tỏi tây xanh mướt, món đậu phụ chiên thơm lừng đã hoàn thành.
Ớt xanh tươi xào th!t, sườn hầm ngô, cơm gạo ngũ vị vùng Đông Bắc... ba món một canh. Khi gió lạnh ngoài trời rít gào như q/uỷ khóc thần sầu, cơm canh của tôi cũng đã dọn lên bàn.
Cơm gạo ngũ vị thơm lừng ăn cùng ớt xào th!t, một miếng th!t một miếng cơm, thực sự là mỹ vị nhân gian.