"Không, con trai à, mẹ không cố ý... Mẹ thấy chăn điện ở phòng khách còn mới nên mới đưa cho Vương Phương dùng, mẹ không biết nó bị hỏng..."

Tôi "phì" cười một tiếng.

Thực ra chăn điện của cả hai phòng đều hỏng, đó là đồ cũ tôi m/ua trên ứng dụng Mỗ Ngư, lúc m/ua tôi đã thỏa thuận rõ với người b/án rồi, không phải đồ hỏng tôi không lấy.

Ngưu Lâm đúng là chịu tai bay vạ gió, nhưng bà ta cũng đáng đời, đứa con trai tính cách cực đoan này là do một tay bà ta dạy dỗ mà ra!

"Mọi người đừng cãi nhau nữa, trong nhà càng lúc càng lạnh, điều hòa hình như sắp hỏng rồi..."

Câu nói vừa dứt, điều hòa "tạch" một tiếng, ngay lập tức ngừng hoạt động.

Bên ngoài -66°C, không có điều hòa thì làm sao sống nổi?

Tất nhiên, đây cũng là sự sắp đặt từ trước của tôi, trước khi đi tôi đã "động tay động chân" vào hệ thống điều hòa trung tâm.

"Lạnh quá, lạnh quá..."

Tôi tắt camera rồi đi ngủ.

Ba tiếng sau mở lại, gia đình m/a cà rồng đã tụ tập ở phòng khách, cả nhà ôm lấy nhau, trên người mặc lớp nọ chồng lớp kia. Máy sưởi điện vẫn bật, chỉ là loại cũ kỹ đó chỉ có thể tỏa ra những làn hơi ấm yếu ớt.

Màn hình giám sát hiển thị nhiệt độ trong nhà hiện tại là -20°C.

"Chuyện gì thế này... sao lại lạnh thế này..."

"Hu hu... em vừa mất nhiều m/áu quá, giờ người lạnh buốt, Giang Thao, anh ôm em đi..."

"Điều hòa hỏng, chăn điện cũng hỏng, cái con Giang Tâm Nguyệt ch*t ti/ệt kia, rốt cuộc là bị làm sao? Có phải nó tham rẻ nên chuẩn bị cho chúng ta toàn đồ hỏng không!"

Nghe họ đổ vấy tội lỗi lên đầu mình, tôi thấy tức đi/ên người. Mặc dù đúng là do tôi làm thật.

Nhưng không sao, đây mới chỉ là bắt đầu!

Để ăn mừng việc gia đình này bắt đầu nếm mùi chịu rét, tối đó tôi tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn: hai chiếc bánh nếp vàng óng, núng nính, một bát bún ốc thêm rau tiến vua, trứng muối và chân gà rút xươ/ng, thêm một chai Coca lạnh...

Tôi ăn no nê, còn Tiểu Chu, con mèo được tôi cho ăn tôm tiện tay luộc cùng bún, cũng ăn no căng, nó nằm dang bốn chân ra, ngủ ngon lành trên khang.

Tôi cứ tưởng cuộc sống hạnh phúc sẽ tiếp diễn, ai ngờ lại rước lấy rắc rối.

15 Kẻ d/âm tặc

Hơn hai giờ sáng, tôi bị tiếng báo động từ ứng dụng giám sát trên điện thoại đá/nh thức!

Tôi bật dậy kiểm tra, phát hiện ngoài cửa chính có hai bóng người lén lút đang tiến lại gần!

Camera liên tục phóng to, dừng lại ở khuôn mặt của một trong hai kẻ đó —

Mặc dù hắn mặc rất nhiều đồ dày cộm, còn đeo khẩu trang, đội mũ, quàng khăn, nhưng tôi vẫn nhận ra hắn qua đôi lông mày lộ ra.

Đôi lông mày "Thọ Tinh" đặc trưng đó chính là một trong những gã thợ đã chở than cho tôi hôm nọ!

Ngoài trời băng tuyết bao phủ, nhiệt độ đủ để làm nứt da người, vậy mà chúng lại tìm được đến tận nhà tôi!

Nhìn ra xa hơn một chút, hóa ra là xe trượt tuyết...

Tôi muốn xem xem chúng định làm gì.

Tôi vào bếp lấy con d/ao lọc th!t nhét vào trong áo, rồi khoác áo đại cán quân đội lên, đứng chờ.

Bên ngoài tuyết quá dày, hai kẻ đó đi lảo đảo, cuối cùng cũng đến được phạm vi cách cửa nhà tôi chưa đầy 1 mét.

Tiến thêm một bước nữa thôi là chạm vào khu vực bao phủ của Hệ thống Nhà an toàn rồi.

Hệ thống Nhà an toàn của tôi có diện tích 400 mét vuông, trong khi nơi tôi ở hiện tại chỉ chiếm 390 mét vuông, nên vẫn còn dư. Chỉ cần đến trước cửa vài chục centimet là sẽ bị kích hoạt.

Sau khi hai kẻ đó đến gần, những lời chúng nói cũng truyền qua camera:

"Chính là nhà này. Con nhỏ này sống một mình, mẹ kiếp, tao nhịn nửa tháng rồi, chỉ muốn xử nó..."

"Một mình chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, thì đừng trách bọn tao không khách khí. Hê hê hê... đêm nay tha hồ mà chơi, dù sao tuyết lớn thế này, cảnh sát cũng không ra ngoài được, có chơi ch*t nó cũng chẳng ai hay..."

"Đến lúc đó vứt x/ác nó ra ngoài tuyết, bảo là ch*t cóng, thì làm gì được nhau?"

"Ôi tao không chờ nổi nữa rồi, cứ nghĩ đến dáng vẻ của con nhỏ này là tao đã cứng hết cả người..."

Nghe những lời đó, ánh mắt tôi ngày càng lạnh lẽo.

Không thiếu thức ăn, không thiếu tài nguyên, vậy mà lại mạo hiểm trong cái thời tiết lạnh giá này chỉ để thỏa mãn d/ục v/ọng bẩn thỉu.

Đồ hạ đẳng! Hôm nay tao nhất định phải tiễn chúng mày đi.

Tuy nhiên, chẳng cần đến tay tôi.

Ngay khi tôi cầm d/ao định ra ngoài đ/âm người, hệ thống đột ngột xuất hiện, phát thông báo trong đầu tôi:

"Phát hiện kẻ có á/c ý xâm nhập, mức độ á/c ý 100%, sẽ áp dụng biện pháp cưỡ/ng ch/ế trục xuất."

"Bùm!"

Chỉ nghe một tiếng n/ổ lớn, hai kẻ xâm nhập lập tức bị hệ thống b/ắn văng ra ngoài, bay rất cao, ước chừng cách mặt đất phải bốn, năm mét.

Hai gã đàn ông phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng vô ích, chúng bị b/ắn văng xa gần mười mét mới "bịch" một tiếng rơi xuống từ trên không trung.

Tôi chỉ thấy phía xa có hai chấm đen nằm im bất động.

Tôi thở phào nhẹ nhõm!

Đáng đời!

Biết chúng không thể đứng dậy ngay được, tôi yên tâm đi ngủ, một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm là đi xem hai kẻ đó, người đã bị tuyết phủ kín hoàn toàn, chỉ còn lộ ra bốn cái chân đang mang đôi giày đen.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm