Tôi mong là người nhà của chúng không đến thu x/ác, như vậy tôi lại có thêm hai nguồn dự trữ lương thực. Nhỡ đâu ngày nào đó thức ăn cạn kiệt mà tận thế vẫn chưa kết thúc thì sao?

16 Bị phát hiện

Gió tuyết ngừng rồi lại rơi. Mỗi khi bầu trời xuất hiện một tia sáng, nhiệt độ nhích lên vài độ, mọi người lại reo hò trên mạng, cầu nguyện rằng tận thế sẽ qua đi.

Nhưng không hề.

Thoắt cái đã một tháng kể từ khi tận thế bắt đầu. Tôi mở camera giám sát gia đình m/a cà rồng, lần này, cuối cùng họ cũng phát hiện ra thực phẩm có vấn đề.

Giang Thành Nghiệp liên tục gọi điện thoại, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ, nhưng số điện thoại đó làm thế nào cũng không thông.

Tôi biết ông ta đang gọi cho tôi.

Còn Giang Thao thì đ/ấm liên tiếp vào tường, ánh mắt hung tợn như muốn gi*t người. Vương Phương ngồi bệt trên ghế sofa, trên người quấn lớp nọ lớp kia, trông lôi thôi lếch thếch như một kẻ ăn mày. Cô ta khóc lóc thảm thiết nói:

"Sao lại thế này? Không thể nào... Chị ấy sẽ không đối xử với chúng ta như vậy đâu... Tại sao đều chỉ là những chiếc thùng? Tại sao bên trong không có lấy một món ăn nào? Ngay cả tủ đông, chỉ có tầng trên cùng là th!t thật, bên dưới toàn là mô hình..."

"Ha ha ha ha..." Tôi cười sảng khoái ở phía bên kia màn hình.

Cuối cùng cũng phát hiện ra rồi! Đám ng/u xuẩn này.

Tôi chỉ cần tạo ra một cái bẫy giả vờ như đã tích trữ vật tư, vậy mà họ lại tin sái cổ.

Bởi vì họ đinh ninh rằng tôi chính là cái "túi m/áu" tính tình hiền lành, sẽ bị gia đình họ hút m/áu không ngừng nghỉ!

"Chẳng lẽ... Tâm Nguyệt phát hiện ra nó... nó không phải con ruột của chúng ta rồi?" Ngưu Lâm r/un r/ẩy hỏi chồng.

"Dù nó có phát hiện ra thì tại sao lại đối xử với chúng ta như thế? Nó không nhớ ơn nghĩa gì sao? Chúng ta đã nuôi nấng nó khôn lớn, còn đào tạo nó trở nên ưu tú như vậy cơ mà!"

Hừ! Vậy mà cũng dám nói ra những lời này?

Tôi đúng là được họ đón về, được họ nuôi lớn, nhưng tôi có được nuôi tử tế không? Từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ được ăn cơm thừa của Giang Thao, mặc quần áo cũ, luôn như một con hầu chăm sóc cuộc sống sinh hoạt cho cả gia đình họ.

Tôi học đến cấp ba, họ không cho tôi học tiếp, bắt tôi nghỉ học đi làm ki/ếm tiền đóng học phí cho Giang Thao.

Tôi là dùng bản lĩnh của chính mình mới có được khối tài sản như hiện tại!

Chưa kể kiếp trước cả gia đình họ còn hại tôi ch*t thảm!

Nỗi c/ăm phẫn trào dâng, tôi tự an ủi bản thân rằng gia đình họ sống không thọ được bao lâu nữa đâu, không sao cả.

Giang Thành Nghiệp không gọi được cho tôi, bèn chuyển sang gọi cho đội c/ứu hộ. Ha ha, bây giờ là tận thế cực hạn, đội c/ứu hộ cũng không ra ngoài được đâu, cứ đợi đấy mà mơ!

Sau nhiều lần thử nghiệm, Giang Thao lặng lẽ đi vào bếp, khi quay ra, trên tay cầm một con d/ao phay.

"Cha mẹ, con đói đến mức chịu không nổi rồi. Vương Phương sức khỏe yếu, cũng không đợi được nữa. Con phải sang nhà bà Lưu hàng xóm mượn chút thức ăn, Giang Tâm Nguyệt trước đây từng nói, bà ấy tích trữ rất nhiều vật tư..."

Cả gia đình đẫm lệ nhìn Giang Thao, vậy mà không một ai ngăn cản!

17 Đứa con trai lạnh giá trở thành món th!t hầm ấm áp

Giang Thao đẩy cửa, cửa bị đóng băng, hắn phải dùng d/ao ch/ặt mấy nhát mới ra ngoài được.

Tôi kiên nhẫn chờ đợi ở phía camera, còn tự pha cho mình một ấm trà. Bộ phim "Chân Hoàn Truyện" đồng hành cùng tôi, xem từ đoạn "Thần thiếp muốn tố cáo Hy Quý phi tư thông" cho đến khi lưỡi của Tĩnh Bạch bị c/ắt bỏ, Giang Thao vẫn chưa quay về.

Gia đình m/a cà rồng ngồi không yên, cuối cùng, Giang Thành Nghiệp quyết định ra ngoài xem sao.

Nhưng ông ta vừa ra đến hành lang đã phát ra một tiếng thét thảm thiết:

"Con trai... con trai của tôi ơi..."

Tôi chậm rãi nhếch mép cười.

Con trai bà Lưu là một kẻ t/âm th/ần, lại có khuynh hướng b/ạo l/ực nặng, trên người mang mấy án mạng. Vài tháng trước, hắn đã trốn khỏi b/ệnh viện t/âm th/ần. Bà Lưu lén giấu con trai trong nhà, vì không có bằng chứng nên tôi vẫn chưa thể tố cáo thành công.

Lần này, cuối cùng tôi cũng có bằng chứng rồi, nhưng cũng chẳng cần tố cáo nữa.

Con trai bà Lưu đã xử lý Giang Thao. Gia đình m/a cà rồng khiêng x/ác Giang Thao vào nhà, canh giữ th* th/ể hắn khóc lóc mấy ngày liền.

Họ cũng chẳng còn cách nào khác, đá/nh không lại con trai bà Lưu, kẻ t/âm th/ần đó cao hơn mét chín, ai đụng vào là mất mạng...

Báo cảnh sát cũng chẳng ai quản, cảnh sát không qua được.

Không ai có thể làm chủ cho họ.

Cả gia đình hoàn toàn rơi vào cảnh đường cùng, bắt đầu đ/ốt dần đồ đạc trong nhà tôi để sưởi ấm, đ/ốt hết nội thất, rồi đến quần áo...

Sưởi ấm thì có thể đ/ốt những thứ này, nhưng thức ăn cạn kiệt thì không còn cách nào khác.

Cả gia đình dần dần đói đến mức đôi mắt xanh lè hơn cả sói, còn tôi thì vừa ăn lẩu, vừa ăn th!t nướng, lại tự nghiên c/ứu làm món mì kéo Tân Cương...

Ăn đến mức tôi b/éo lên mấy cân.

Một ngày nọ, sau khi nghiên c/ứu ra món đồ nướng chính hiệu, tôi nghĩ thầm chẳng lẽ không có ai thưởng thức sao? Thế là tôi bỏ chặn Ngưu Lâm trên WeChat, gửi ảnh sang cho bà ta.

Đồ nướng thơm lừng bốc khói nghi ngút, trên lò còn đun trà sữa nóng hổi, khói tỏa bay bay...

Ngưu Lâm gọi điện đến ngay lập tức, tôi không nghe. Bà ta gửi hơn chục tin nhắn thoại 60 giây, tôi cũng không nghe. Sau đó, bà ta gi/ận dữ bắt đầu đ/ập phá ảnh của tôi... Tôi nhìn thấy, nhưng chẳng bận tâm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm