Trần Điềm Điềm kéo cổ áo bikini xuống thấp hơn một chút, nằm nghiêng trên ghế bãi biển, nhấp một ngụm đồ uống lạnh rồi thong thả nói:
"Tất nhiên rồi, mấy cuốn tạp chí thời trang bình thường đâu phải đọc không công, tớ đang làm bài tập đấy!"
"Các cậu đoán xem tại sao tớ lại rủ các cậu đến công viên nước cách trường mấy chục trạm xe buýt này? Xung quanh đây toàn là khu biệt thự của người giàu!"
"Người đến đây chơi, một là ở mấy căn biệt thự đơn lập xa hoa gần đây, hai là có xe hơi, hiếm ai đi xe buýt đến như chúng ta lắm!"
"Hơn nữa, sau khi nơi này chính thức mở cửa thì giá đắt c/ắt cổ, phải tranh thủ lúc còn vé nhóm mà đến ngay!"
Mọi người nghe xong đầu óc ong ong, chỉ muốn lao đi chơi đủ loại trò chơi. Dù là vé nhóm, đối với sinh viên bình thường như chúng tôi cũng là một khoản chi phí không nhỏ, nhất định phải chơi cho đáng tiền.
Chúng tôi hào hứng lên kế hoạch sắp xếp thứ tự các trò chơi sao cho hợp lý. Trần Điềm Điềm thì lười biếng bôi kem chống nắng, bảo rằng mình không chơi, cứ nằm đây thôi. Cô ta đẩy chiếc kính râm Chanel lên đỉnh đầu, còn lấy ra một cuốn tiểu thuyết tiếng Anh, ra vẻ ta đây đang đọc. Rõ ràng hồi năm nhất thi chứng chỉ tiếng Anh cô ta còn chẳng đỗ.
Cô ta lại kéo chiếc quần bơi x/ẻ cao lên thêm chút nữa. Cảnh tượng này khiến tôi nhớ đến con mèo trắng khiến Tom mê mẩn trong "Tom và Jerry". Tôi chỉ thấy buồn cười và gh/ê t/ởm.
Lý Vân lại hỏi: "Điềm Điềm không chơi à? Thế thì phí công đến đây quá?"
"Đi chơi mới là phí công ấy! Tớ ở đây chờ công tử nhà giàu đến xin wechat của tớ này!"
"Các cậu đi đi, đợi khi tớ làm phu nhân nhà giàu, tớ sẽ nằm ở Maldives vừa đọc sách vừa tắm nắng~".
Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên đang nhìn Trần Điềm Điềm với ánh mắt d/âm ô. Tôi nhận ra đó là Dương Đại Phong, kim chủ tương lai của Trần Điềm Điềm. Kiếp trước, Trần Điềm Điềm chính là mang th/ai con của ông ta.
Dương Đại Phong tham lam nhìn Trần Điềm Điềm từ trên xuống dưới. Kiếp trước, ông ta nói với chúng tôi rằng mình là một đại gia đ/ộc thân, tự khởi nghiệp và có một công ty quy mô trung bình. Vì mải mê phấn đấu sự nghiệp nên lỡ mất chuyện tình cảm cá nhân.
Sau khi trọng sinh, tôi biết lúc này ông ta đang đợi vợ con đi xa. Mà cái công ty ông ta khoe là tự tay g/ầy dựng, thực chất cũng là do bố mẹ vợ giúp đỡ quản lý. Tóc trên đỉnh đầu ông ta đã thưa thớt, những sợi tóc mỏng manh vắt ngang qua mảng da đầu trắng hếu. Trông như quả trứng cạo trọc. Ông ta mắt một mí, bọng mắt sưng húp, mũi và miệng lại nhọn hoắt. Kết hợp với kiểu tóc này, trông chẳng khác nào một con thủy quái Kappa.
Tôi vội vàng kéo Lý Vân và Lưu Phi đi chỗ khác, tạo cơ hội cho đôi cẩu nam nữ này. Kiếp trước, lúc ông ta đến xin wechat, cả ba chúng tôi đều ở đó. Chúng tôi vốn định từ chối, nhưng Trần Điềm Điềm bảo cứ thêm đi. Vì da mặt mỏng lại không biết từ chối, chúng tôi đã thêm thật.
Trước khi x/ác lập qu/an h/ệ với Trần Điềm Điềm, Dương Đại Phong đã gửi ảnh tự sướng gây nhức mắt cho cả ba chúng tôi. Thậm chí sau khi x/ác lập qu/an h/ệ, ông ta vẫn gửi cho tôi. Tôi đã nói thẳng bảo ông ta đừng gửi nữa, đồng thời kể chuyện này cho Trần Điềm Điềm, muốn cô ta nhìn rõ bộ mặt của người này. Nhưng lại bị Trần Điềm Điềm nói là tôi đang chơi trò "lạt mềm buộc ch/ặt", bảo tôi ra vẻ ta đây thực chất là muốn cư/ớp anh Dương của cô ta.
Tốt nhất là không thêm, tránh rước họa vào thân.
Trời đã ngả bóng, tôi cùng Lưu Phi và Lý Vân cũng đã chơi hết các trò. Khi hội ngộ với Trần Điềm Điềm, cô ta vui vẻ nói với chúng tôi: "Hôm nay tổng cộng thêm được 18 người!"
"Chúc mừng, chúc mừng." Chúng tôi kiệt sức nói, vác phao bơi đi bộ ra trạm xe buýt. Lúc này, Lý Vân nhìn thấy đôi dép lê mới của Trần Điềm Điềm.
"Điềm Điềm, sao cậu lại đi đôi dép mới thế, đẹp quá, logo này tớ nhận ra, là Dior đúng không!"
"Tớ nhớ lúc ra ngoài cậu đi đôi dép sắp đ/ứt lìa mà, hình như là hồi năm nhất tớ đi cùng cậu m/ua ở sạp hàng vỉa hè cổng trường đấy."
"À! Là người giàu mới quen lúc nãy tặng cậu à!"
Trần Điềm Điềm ngắm nghía đôi giày mới của mình, móng chân sơn đỏ chót phát ra ánh sáng chói mắt. Cô ta còn đến cửa hàng tinh mỹ, dùng hàng thử sơn móng tay để tô lên cả mười ngón chân và ngón tay.
"Tớ tiện tay xỏ vào thôi." Cô ta thản nhiên nói.
"Hả?" Lý Vân và Lưu Phi há hốc mồm.
"Cũng không hẳn là tiện tay, năm nay tớ xem tạp chí đã thích mẫu này rồi, vừa hay đôi này lại đúng size của tớ, đúng là định mệnh."
Cô ta lại ngắm nghía đôi giày thêm lần nữa. Lưu Phi là người thật thà, cô ấy ấp úng nói: "Nhưng, nhưng sao có thể tiện tay lấy dép của người khác đi mất..."
"Tại sao không thể?" Trần Điềm Điềm lý lẽ hùng h/ồn.
"Tớ thấy cô ta rồi, tầm tuổi chúng ta thôi."
"Tầm tuổi này mà đi được đôi dép năm nghìn tệ, chỉ có hai khả năng."
"Một, là bám đuôi đại gia. Thế thì tư tưởng không đứng đắn, tớ lấy dép của cô ta coi như trừng ph/ạt, thay trời hành đạo!"
"Hai, cô ta là tiểu thư nhà giàu hoặc rich kid. Thế thì càng tốt, năm nghìn tệ đối với cô ta chỉ là chuyện nhỏ, giống như chúng ta làm mất năm tệ thôi mà."
"Nhưng, nhưng người ta không có dép để về..."
"Thì cô ta đi dép của tớ thôi! Tớ đâu phải không để lại đôi dép cho cô ta! Cô ta cứ cứng nhắc thì tớ cũng chịu."
"À... cậu không sợ camera giám sát ghi lại sao?"
"Cậu tưởng tớ ngốc à, tớ đã xem kỹ camera để đảm bảo không bị ghi hình rồi!"
"Xe buýt đến rồi, lên xe thôi!" Lý Vân gọi.
Xuống xe, Trần Điềm Điềm đề nghị ghé vào siêu thị.